Thiên Phụ Tình Sâu
"Loài người là gì mà Chúa nhớ đến?
Cha ơi! Chúng con chỉ là bụi đất
Cha thương mến, luôn chăm non che chở
Rồi từ đấy, thuyền hồn không lèo lái
Con gặp lại Cha trong đường cứu rỗi
Cha là Chúa tình thương, là Thượng Ðế
Thương mến loài người, tình Cha vời vợi, Thái
Trịnh
Con loài người là chi mà Chúa thăm viếng nó?"
Thi Thiên 8:4
Công ơn Cha đã nắn tạo nên người
Nên hình hài rồi Cha đã hà hơi
Nguồn sinh lực Cha cho con nhịp thở.
Thân hồn con trong bóng cánh chiêu dương
Nhưng con lại ưa lạc lối lầm đường
Không theo ý chỉ của Cha Từ Aùi
Biển tối dập vùi, cuồng sóng hung hăng
Nhờ tình Cha như ánh sáng hải đăng
Soi dẫn con về từ nơi tăm tối.
Quá thương con, Cha lặn lội kiếm tìm
Con về Cha như máu chảy về tim
Chiếc lá quay cuồng cũng về cội rễ.
Ân tình Cha, người đâu nỡ lãng phai!
Hỡi người ơi! Hãy tỉnh giấc mộng dài,
Mau về sớm kẻo Cha đang trông đợi.
Ơn cao sâu, ơn cứu rỗi nhiệm mầu.
Là Con Trời gánh chịu mọi thương đau,
Ðưa dẫn con về cùng Cha thiên thượng.