VINH QUANG ÐỜI


Chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng
chăm sự không thấy được; vì những sự thấy
được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được
là đời đời không cùng vậy.  (II Cô-rinh-tô 4:18)


Nàng Tức Vĩ, vợ Tức Hầu rất đẹp*
Muốn khen nàng không đủ tiếng trần gian
Làn sóng thu trong cặp mắt mơ màng
Và đôi má tựa hoa đào chớm nở.

Cũng vì thế mà Tức Hầu mất nước
Bị lưu đầy, uất ức chết phương xa
Cả giang sơn, quyền thế bỗng tiêu ma
Có vợ đẹp, chưa hẳn là hạnh phúc.

Cõi đời tạm thì cái gì cũng tạm
Vinh quang đời nên coi nhẹ mà thôi
Chúng ta chăm sự còn mãi đời đời
Không thấy được, nhưng vô cùng vô tận.




*  Sái Hầu thưa với Sở Văn Vương:  "Con gái đẹp trong thiên hạ hiện nay không ai bằng nàng Tức Vĩ, vợ Tức Hầu."  Sở Văn Vương hỏi:  "Người ấy đẹp ra làm sao?"  Thưa rằng:  "Không bút mực hay lời nói nào của thế gian tả được.  Chỉ nói phớt lên rằng:  Mắt như sóng thu, má như hoa đào, yêu kiều, xinh đẹp lắm."
    ...
    Sở Văn Vương trông thấy Tức Vĩ, ngẩn người!
Hôm sau Sở Văn Vương bày tiệc mời Tức Hầu đến, rồi giữa tiệc bắt trói đưa đi an trí ở Như Thủy.  Tức Hầu uất ức mà chết!
(Theo Nhân Vật Ðông Châu của Thanh Lan VÕ NGỌC THÀNH)