TÌNH NGƯỜI
Quê hương đẹp lắm! Quê hương tôi
Nhớ lại, làm sao khỏi ngậm ngùi
Ngày xưa, tôi sống nơi thôn nhỏ
Mái tranh ấm cúng, lũy tre vui.
Khói lửa chiến tranh đã kéo về
Dân làng dắt díu bỏ làng đi
Những ai một thuở xa quê cũ
Có thấy trong lòng chút tái tê?
Tôi thấy xác người nằm dưới mương
Xác người nằm vệ cỏ bên đường
Xác người nằm mãi, không người nhận
Xác già, xác trẻ, xác sình trương.
Quê hương ngày ấy, quê hương buồn
Bao người vợ trẻ khóc tang chồng
Bao người già yếu mòn trông đợi
Con đã đi rồi... vào núi sông.
Mẹ già, vợ trẻ, lũ con côi
Ðất nước đao binh khổ một trời
Lây lất qua ngày trong tủi hận
Tình thương nào thấy ở con người.
Có người tù phạm, miệt rừng hoang
Vợ hiền cô quạnh, sắc xuân tàn
Một sớm, thuyền xuôi về bến khác
Rừng hoang nghe vọng tiếng hò khoan.
***
Tôi đã từng quen chuyện nát lòng
Những dòng nước mắt chảy khôn ngăn
Tôi nương vào Chúa tìm an ủi
Tình người, thấp thoáng giọt sương tan.