TÂM CÓ BAO GIỜ ÐƯỢC CHỮ AN
Ngo�Enh�Ekhông co�Eg�Eca�E ma�Eco�Eđu�E
mo�E sự. (II Co�Erinh-to�E6:10)
Co�Enhững đêm nào nơi thôn que�EBR>
Trải chiếu ngoài sân nghe gio�Eve�EBR>
Reo trong ra�Eg trúc, lay tàu chuối
Nhe�Enhe�Evào lòng chút đe�Eme�E
Mênh mang tiếng hát của thiên nhiên
Nh�Eban nha�E tấu khúc thần tiên
Những con de�Egáy lời du tử
Côn trùng hòa nhịp vo�Eg trời đêm.
Trăng thanh buông t�Eánh dịu dàng
Gợi bao khởi hứng bút thi nhân
Ngàn trước ngàn sau trăng vẫn đe�E
Hồn th�Esay miền ngoài the�Egian.
Ngàn sao lấp lánh, bầu trời trong
Ta muốn bay lên cõi mịt mùng
Giữa lòng vu�Etru�E vùng vo�Etận
Va�Ebiến tan cùng với h�Ekhông.
H�Ekhông, trời đất se�Equa nhanh
Lầu vàng, điện ngo�E, đống hoang tàn
Những đe�Evương xưa nay đâu nh�E
Tâm co�Ebao giờ được chữ an?
Chi bằng, trải chiếc chiếu ngoài sân
Vứt quách cho xa những bận tâm
Nghe thiên nhiên nói, thiên nhiên hát
Ma�Etưởng m�Eh nh�Emột thiên thần.
Gẫm thấy đời m�Eh phước biết bao
Khi Chúa B�Eh An ngự tr�Evào
Ngai vàng co�Ele�Ethua manh chiếu
Lâng lâng phiêu bổng chốn trời cao.