TA CON ÔNG TRẠNG*


Hãy để cho kẻ khác khen ngợi con, miệng
con chẳng nên làm.  (Châm Ngôn 27:2)


"Tôi tin Chúa từ năm còn thơ ấu
"Cha mẹ tôi giận dữ đuổi tôi đi
"Ðuổi tôi đi, tôi có Chúa sợ gì
"Cầm Kinh Thánh trong tay ra khỏi cửa.

"Tôi đặt trọn niềm tin vào nơi Chúa
"Làm việc gì tôi cũng được hanh thông
"Chúa cho tôi cuộc sống thật đàng hoàng
"Có chức vị, có tài năng kha khá.

"Tôi hăng say trong các công việc Chúa
"Biết bao người được cứu rỗi nhờ tôi
"Các Mục Sư, các tín hữu nhiều nơi
"Nếu nhắc đến tên tôi là biết cả.

"Dâng cho Chúa, đây cũng là phép lạ
"Càng dâng nhiều, Chúa ban lại nhiều hơn
"Cho nên tôi thường dâng rộng rãi luôn
"Dâng cho Chúa so đo là không được.

"Tôi cũng giảng, soạn bài xong học thuộc
"Từ lão thành đến các bạn thanh niên
"Ai nghe tôi đều cảm động:  A-men!
"Cám ơn Chúa, Chúa dùng tôi đặc biệt.

"Có những người nhiều năm mang bệnh ngặt
"Tôi cầu xin Chúa chữa hết, không ngờ
"Gặp anh đây tôi thuật lại sơ sơ
"Ðể anh thấy tôi là người có phước.

    ***
Ðủ rồi bạn, bạn vui lòng stop
Những chuyện này là "khổ lắm", "biết rồi"**
Hãy thật lòng hầu việc Chúa mà thôi
Và yên lặng, đừng huyênh hoang "nói mãi"!**





*   Ta con ông Trạng, cháu ông Nghè
    Nói khoác trên trời dưới đất nghe...
    (Thơ của Nguyễn Giai)
**  "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi" (Vũ Trọng Phụng)