SI-MÔN SY-REN


Khi chúng điệu Ðức Chúa Jêsus đi, bắt
một người xứ Sy-ren, tên là Si-môn, từ
ngoài đồng về, buộc phải vác cây thập
tự theo sau Ngài.  (Lu-ca 23:26)


Sáng nay vác cuốc rời làng
Mặt trời còn ngủ sau màn sương buông
Mờ mờ lối cỏ bên đường
Ruộng xa, đi sớm tránh cơn nóng hầm
Be bờ, vỡ đất nhiều công
Mồ hôi đổ xuống, bát cơm mới đầy.

Tôi về, vác cuốc lên vai
Mặt trời nắng gắt trưa nay khác thường
Ðám đông chen lấn trên đường
Quân binh từng toán giáo gươm sáng ngời
Giữa đoàn ấy có một Người
Ðầu Ngài đội chiếc mão gai khổ hình
Ngọn roi hành hạ mặc tình
Nhìn Ngài tôi thấy lòng mình xót xa
Thương Ngài không dám nói ra
Dè chừng tai họa chẳng tha dân lành
Tôi đang nghĩ quẩn lo quanh
Bỗng đâu tên lính đến gần bắt tôi.

Nắng trưa trải lửa xuống đồi
Thập hình đè nặng rã rời hai vai...
Trên trời dưới đất không ai
Có chung kỷ niệm với Ngài... như tôi.