NỖI MỪNG QUÁ BỘI
Mấy thầy thấy ngôi sao, mừng rỡ
quá bội. (Ma-thi-ơ 2:10)
Gia-cốp tưởng con trai mình, Giô-sép
Ðã chết rồi, áo nhuộm máu còn đây
Nhớ thương con, mắt lệ đẫm đêm ngày
Lời an ủi chỉ làm thêm đau đớn.
Rồi một hôm, Giô-sép cho xe đón
Trước tin vui, nhưng Gia-cốp không tin
Cho đến khi tận mắt thấy con mình
Nỗi mừng ấy là nỗi mừng quá bội.*
Ba bác sĩ bên Ðông Phương lặn lội
Ðường gian nan tìm nơi Chúa lâm trần
Trên trời cao lung linh ánh sao thần
Ðưa dẫn lối đến tôn thờ Ấu Chúa.
Nhưng một thoáng, không nhìn ngôi sao nữa
Vào kinh đô, lòng bối rối, dò thăm...
Khi trở ra, thấy lại ánh sao thần
Nỗi mừng ấy là nỗi mừng quá bội.**
Trên đường tội, tôi bước đi lầm lũi
Sầu mang mang thiên cổ kiếp trần ai
Có nhiều khi bỗng thở vắn than dài
Thấy lẽ sống chỉ là điều không tưởng.
Chữ hạnh phúc là danh từ trống rỗng
Nhìn loài người càng thất vọng càng nhiều
Tôi trở về trong tay Chúa Thương Yêu
Nỗi mừng ấy là nỗi mừng quá bội.
* Sáng Thế Ký 37:31-35, 45:25-28, 46:29-30.
** Ma-thi-ơ 2:1-10.