LƯỠI DAO TIN KÍNH
Hỡi cha, củi đây, lửa đây, nhưng chiên
con đâu có đặng làm của lễ thiêu?
Con ơi, chính Ðức Chúa Trời sẽ sắm sẵn...
(Sáng Thế Ký 22:7-8)
Cha tôi cưng lắm, tôi con một
Cha dắt theo cha đi khắp nơi
Khi ngồi thơ thẩn xem đào giếng
Lúc cỡi lừa con dong xóm chơi.
Một hôm cha nói đi một chuyến
Mất mấy ngày đường đến núi xa
Tôi vui nghe chuyến đi như thế
Cây cỏ dường như muốn nở hoa.
Ròng rã ba ngày đường mù mịt
Ngày đi đêm nghỉ, mệt gì đâu
Có khi dừng lại nơi thôn nhỏ
Có lúc qua đêm dưới ánh sao.
Xa xa ngọn núi cao cao vút
Chỉ thấy lưng trời mây phủ ngang
Cha giắt dao theo, tôi vác củi
Dù nặng trên vai, bước rộn ràng.
Dâng Chúa lễ thiêu, tôi thắc mắc
Có đây củi, lửa, nhưng chiên đâu?
Cha vẫn ung dung trong lời nói
Ðừng lo, Chúa sắm sẵn nhu cầu.
***
Của lễ giờ đây là Y-sác
Nắm chắc chuôi dao, Áp-ra-ham
Cương quyết dâng con mình cho Chúa
Lưỡi dao tin kính, Chúa vui lòng.
Chúa sắm chiên con nơi gần đó
Y-sác cùng cha làm lễ dâng
Nghi ngút khói bay trên đỉnh núi
Lòng già, lòng trẻ đẹp muôn phần.
***
Ai đã kinh qua cơn thử lửa
Mà lòng tin kính chẳng nao sờn
Phước Chúa ban cho không chỗ chứa
Gẫm xem Y-sác, Áp-ra-ham!