HẤP LỰC


Vì chính mình Ngài chịu khổ trong khi bị
cám dỗ, nên có thể cứu những kẻ bị cám
dỗ vậy.  (Hê-bơ-rơ 2:18)


Ngày hôm ấy có lẽ trời đẹp lắm
Newton ngồi nghỉ mệt ngắm trời mây
Gió thoảng đưa, làn gió mát rung cây
Làm trái táo rụng trên đầu bất chợt.
Trong khoảnh khắc ông nhận ra hấp lực
Ảnh hưởng đều lên mọi vật trên đời
Lá táo rơi hay là trái táo rơi
Tất cả chịu sức hút chung trái đất.

    ***
Xoay ý nghĩ trở về vườn đẹp nhất
Vườn Ê-đen, ta gọi chốn địa đàng
A-đam vui, sống trong cảnh thanh nhàn
Có chim hót, có hoa thơm, cỏ lạ.
Cây "giữa vườn", trái trông ngon, ngon quá
Chúa dặn rồi, Chúa dặn rõ từng lời
Không được ăn!  Ăn sẽ chết đời đời!
A-đam đã vội rơi vào hấp lực.

    ***

Ðường tin kính, đường chông gai thử thách
Biết bao nhiêu hấp lực cuốn lôi ta
Hãy quăng đi, móc con mắt quăng xa
Nếu con mắt xui cho ta phạm tội.*
Người thế gian còn đi trong bóng tối
Còn buông mình theo hấp lực Sa-tan
Nhưng chúng ta hãy vững chí, hiên ngang
Bươn tới trước, đi trên đường sự sáng.**





*    Ma-thi-ơ 5:29
**   Thi-thiên 119:105