GỌI MẸ
Bỗng dưng con gọi Mẹ ơi!
Tự nhiên nước mắt tuôn rơi đầm đìa
Con ngồi cô lặng đêm khuya
Tâm tư đau nỗi chia lìa khôn nguôi
Phải chi Mẹ sống trên đời
Mà con đã trọn phận người làm con!
Kể từ Mẹ khuất thế gian
Lòng con hối hận ăn năn, muộn rồi
Nếm từng giọt nước mắt rơi
Bật lên tiếng gọi Mẹ ơi não nùng
Con tìm Mẹ, con hình dung
Mẹ hiền êm dịu vô cùng trong con
Ôi tình mẫu tử ấm lòng
Sao con vẫn nuốt những dòng lệ đau
Niềm thương nhớ Mẹ dạt dào
Tiếng con gọi Mẹ vọng vào trời đêm.