GIA-CỐP


Những năm tôi sống ở đời phiêu
lưu hết thảy là một trăm ba mươi
năm; các năm của đời tôi lấy làm
ngắn ngủi và lại nhọc nhằn...  
(Sáng Thế Ký 47:9)


Tôi đã bôn ba khắp núi rừng
Từng nghe gió hú cát mù tung
Từng bước chân mòn trên sa mạc
Chúa đã tìm tôi đêm mông lung.*

Mệt mỏi tôi kê đá gối đầu
Nằm nghe lạnh lẽo xuống đêm thâu
Tôi thấy thang trời, ngàn thiên sứ
Và Chúa hiện ra trong chiêm bao.

Từ đó Chúa là Chúa của tôi
Ngài dắt đưa tôi suốt nẻo đời
Bánh ăn, áo mặc Ngài chu cấp
Có Chúa, lòng tôi thỏa mãn rồi.

Một trăm ba chục tuổi giờ đây
Nhọc nhằn lao khổ bấy lâu nay
Quả thật đời người là ngắn ngủi
Chớp mắt thời gian thoáng vút bay.

 ***

Cám ơn Gia Cốp, tấm gương trong
Ba chìm bảy nổi chín long đong
Vẫn giữ một lòng tin kính Chúa
Phút đầu cho tới phút lâm chung.





*  Phục Truyền 32:10