ÐI HỌC, ÐI NHÀ THỜ
Lời Chúa là ngọn đèn cho chơn tôi,
ánh sáng cho đường lối tôi.
(Thi Thiên 119:105)
Tôi nhớ lại, tuổi còn thơ, đi học
Giờ ra chơi là hớn hở, vui lên
Nghe tiếng trống gọi học trò vào lớp
Tự nhiên buồn, ôi tiếng trống vô duyên.
Những con cù, những hòn bi, con dế
Là thú vui không chấm dứt dễ dàng
Giờ ra chơi với tôi qua mau thế
Tiếng trống trường làm tôi lại bàng hoàng.
Ngồi vào lớp thày tận tâm giảng dạy
Tôi ngao du qua khung cảnh bên ngoài
Tiếng dế gáy nghe hay hơn tiếng trống
Và dĩ nhiên hay hơn tiếng giảng bài.
Hôm nay ngồi trong nhà thờ trang trọng
Nghe Mục Sư giảng giải phước ơn Trời
Tâm tư tôi bỏ nhà thờ đi dạo
Về ngày xưa, ngôi trường cũ xa xôi.
Kể bạn nghe câu chuyện này bạn hiểu
Là học trò, là tín hữu "lơ mơ"
Thì kết quả không mong gì tốt đẹp
Cho chính mình, cho Hội Thánh bao giờ.