DẠI LẮM!  KHÔN LẮM!


Khi ngươi khấn hứa sự gì với Ðức Chúa Trời,
chớ chậm mà hoàn nguyện; vì Ngài chẳng
vui thích kẻ dại.  (Truyền Ðạo 5:4)


Hứa với Chúa giúp cho ông thắng trận
Khi trở về ông dâng Chúa lễ thiêu
Dù bất kỳ, hễ chi ông thấy trước
Ông đâu ngờ ... thấy con gái ông yêu.*

Ông rất buồn, nhưng một khi đã hứa
Ông giữ lời, ông không muốn nuốt lời
Ông dại lắm, ông biết không, dại lắm
Giết con mình, tội nghiệp quá ông ơi!

    ***
Hứa với Chúa bán ruộng đi dâng hết
Nhưng ông bà giữ lại chút tiền riêng
Tiền mình giữ, ngoài mình còn ai biết
Có lòng dâng, đương nhiên được tiếng khen.**

Ông bà tính rất khôn, ai biết được
Hứa một đàng làm một ngả tốt hơn
Nếu dâng hết, lúc cần "đào đâu" nhỉ
Giữ lại nhiều, dâng một ít mới khôn.

    ***

Dại hay khôn, bạn và tôi hiểu rõ
Chúa đẹp lòng, Chúa ban lại bội phần
Lời Chúa dạy, một khi ta đã hứa
Dù thiệt thòi ta chớ có phân vân.





*    Các Quan Xét 11:30-40.
**   Sứ Ðồ 5:1-10.