CỎ KHÔ, HOA RỤNG


Mọi xác thịt ví như cỏ
Mọi sự vinh hiển của nó ví như hoa cỏ
Cỏ khô, hoa rụng...  (I Phi-e-rơ 1:24)


Mâột hôm du ngoạn núi Ngưu Sơn*
Thiên nhiên đẹp quá, khiến Cảnh Công
Ngẫm thấy đời người sao ngắn ngủi
Nhà vua bật khóc phút mê lòng.

Nước ta thật đẹp đẽ quá chừng
Nỡ nào dứt bỏ lúc lâm chung
Giả sử con người là bất tử
Quả nhân quyết ở lại đây luôn.*

Từ thuở ban sơ Chúa dựng nên
Ðất trời hùng vĩ, cảnh thiên nhiên
Huyền diệu vô cùng, tay Tạo Hóa
Cho người một nếp sống thần tiên.

 ***

Tội lỗi xen vào, xa xưa rồi
Loài người không sống mãi trên đời
Giàu sang, vinh hiển, như hoa cỏ
Cỏ khô, hoa rụng mất mà thôi.









*  Cảnh Công nước Tề đi chơi núi Ngưu Sơn, trèo lên mặt thành, đứng ngắm trông rồi tràn nước mắt vừa khóc vừa nói:  "Ðẹp quá chừng là nước ta!  Thật là sầm uất, thịnh vượng!  Thế mà nỡ nào một tuổi một già bỏ nước này mà chết đi.  Giả sử xưa nay, người ta cứ sống mãi, quả nhân quyết không nỡ bỏ nước Tề mà đi nơi khác".  
(Theo Cổ Học Tinh Hoa của Nguyễn Văn Ngọc và Trần Lê Nhân)