BÓC CÁNH HOA HỒNG
Ta đã nhậm lời ngươi trong kỳ
thuận tiện. (Ê-sai 49:8)
Tôi trồng hồng, những bông hoa thật đẹp
Nở mỹ miều, hương thơm ngát cả vườn
Mỗi sớm mai xem những cánh đọng sương
Tôi tự hỏi, địa đàng xưa có vậy?
Có những lúc quên đời đi chốc lát
Trong hương thơm ngào ngạt đóa hoa xinh
Trách chi ong, trách chi bướm đa tình
Hoa quyến rũ, hoa đê mê trời đất.
Hái một nụ hoa hồng vừa mới hé
Thử tìm xem hương thơm chứa chỗ nào
Bóc cánh hoa, cánh chưa đủ thắm màu
Bóc trần trụi, chẳng thấy hương đâu cả.
Tôi cầu nguyện một vấn đề cần thiết
Không trả lời, Chúa như vẫn lặng thinh
Hãy để yên nụ hồng đó trên cành
Ðến đúng lúc, hoa nở lừng hương sắc.