LỜI TỰA
Tường Lưu là một trong số rất ít người trong Hội Thánh Tin Lành Việt Nam xuất bản thơ tâm linh. "VƯỜN HOA TÂM LINH" là tập thơ tâm linh thứ hai được Tường Lưu ra mắt bạn đọc. Cả hai tập thơ đều đến với chúng ta khá muộn màng so với tuổi đời của tác giả.
Qua những dòng thơ, tác giả đã ghi lại những kinh nghiệm, những suy tư của mình về cuộc sống và đức tin. Thơ Tường Lưu chứa đựng những cảm nghĩ rất thực, rất người, rất chân thành với nhiều nét độc đáo cá biệt.
Ðề tài trong các tập thơ trên đa dạng, nhưng mỗi bài thơ đều kết thúc bằng niềm tin tưởng sắt son nơi Chúa. Cảm hứng của tác giả lấy từ những câu chuyện trong thánh sử đến những câu chuyện cổ tích đông phương, từ những huyền thoại xa xưa cho đến cuộc sống nhân sinh trước mắt, từ những kỷ niệm của thời niên thiếu đầy mộng tưởng đến những tâm trạng hụt hẫng của những tháng ngày lưu vong nơi đất khách. Những điển tích, những áng thơ xưa, những chuyện thời sự, gió mưa bão táp cũng trở thành nguồn cảm hứng để tác giả viết thành thơ và rút ra những bài học cho đức tin. Thơ Tường Lưu trải rộng mênh mông như cái mông mênh của kinh nghiệm sống.
Thơ Tường Lưu rất thực, dễ hiểu. Lời thơ không bí ẩn, không bóng bẩy mơ hồ để người đọc phải tự mình suy diễn. Những hình ảnh, những sự việc trong thơ Tường Lưu đã minh họa được những khía cạnh tâm linh sâu sắc. Tại đây, tác giả đã cho người đọc thấy khả năng ghi nhận và phân biện nhạy bén cùng những trực quan sâu sắc đối với những sự việc trên đời. Có thể nói thơ Tường Lưu là thứ "niềm tin minh họa" vì tất cả những sự việc, dầu đạo hay đời, hiện tại hay quá khứ, Ðông hay Tây, đối với Tường Lưu đã trở thành những bài học tâm linh quí giá.
Thơ Tường Lưu bộc lộ những cảm nghĩ rất chân thành. Tường Lưu không che giấu, không tô vẽ, không đánh bóng con người mình, không tự đề cao nếp sống đạo của mình, trái lại nhiều lúc còn tự trách mình cách nghiêm khắc. Tác giả đã nhiều lần tự thú về những chểnh mảng trong đức tin cũng như những yếu đuối, tội lỗi của mình. Tác giả thấy mình "vượt" hơn cả Trần Tế Xương khi đối diện với "ba thứ lăng nhăng nó quấy ta":
Tôi cũng như ông, cũng thế thôi
Nhưng mà tính lại, ông thua tôi
Lăng nhăng ông chỉ ba là hết
Còn tôi, không dám kể, ông cười.
Không như Trần Tế Xương, tác giả không bất lực vùng vẫy trước tội lỗi, nhưng đã được Chúa cứu và ban cho niềm vui đắc thắng:
Chúa đã thương tôi, đã cứu tôi
Vực tôi thoát khỏi bến mê rồi
Lòng dục tôi không chiều theo nó
Nhưng ham các sự ở trên trời.
Chính những cảm nghĩ rất thực về con người mình đã làm chúng ta thấy gần tác giả và thơ Tường Lưu dễ dàng tác động đến tâm linh sâu kín của người đọc. Tác giả cũng không ngần ngại nói lên những chao đảo của mình trong hành trình đức tin với những thắc mắc tra hỏi khi trải qua những lầm than, những thất bại trong cuộc sống. Tác giả kinh nghiệm nỗi đau của cuộc đời khi bao nhiêu công trình gây dựng của cả đời người chẳng còn gì ngoài hai hàng nước mắt:
Tôi đã xây cho tôi mộng đẹp
Không thành công! No ấm... xa xôi
Tiền tôi làm đựng túi lủng rồi
Tại sao vậy? Có chăng lời đáp?
Trước những vấn nạn, những khắc khoải của cuộc sống, tác giả như muốn tự trả lời:
Ờ nhỉ, địa đàng còn có rắn,
Thì đời đâu thoát cảnh lầm than!
Nhưng rồi, cũng chính những thăng trầm và những bài học trong cuộc sống đã quay tác giả hướng nhìn về Chúa và đặt lòng tin cậy nơi Ngài:
Trong đời tôi biết bao lần hoạn nạn
Biết bao lần đứng trước những lo âu
Tự sức mình, thất bại xếp hàng đầu
Nên tôi đã nương nhờ vào sức Chúa.
Kinh nghiệm qua nhắc nhở tôi kết quả
Rất lạ lùng khi trao phó cho Ngài
Và giờ đây, nỗi lo lắng chiều nay
Tôi kính cẩn dâng lên Ngài giải quyết.
Với niềm tin yêu đó, dầu thực tế đời sống phũ phàng đến rơi nước mắt, thơ Tường Lưu đã không dừng lại với những đắng cay bi lụy hay những tra vấn về cuộc đời, nhưng đã vươn tới một khung trời đầy ánh sáng khi tác giả đến với Chúa và trao mọi gánh nặng cho Ngài.
Tôi nhìn Chúa, mắt trần tôi nhắm lại
Mắt thiêng liêng tôi mở hướng về Ngài
Những bóng đêm, những tăm tối bên ngoài
Tôi không thấy, chỉ thấy ngời ánh sáng.
Tường Lưu làm thơ như để tự nhắc mình, nhắc người đặt niềm tin và giữ trọn niềm tin nơi Chúa. Ðọc những dòng thơ tâm linh, chúng ta có cảm giác như được tác giả truyền thông cho một đức tin mãnh liệt, vì từ nơi tác giả đã lưu xuất một tình yêu Chúa chân thành và lòng tin tưởng trọn vẹn nơi Ngài. Dầu trong "Tuổi Mùa Ðông" của cuộc đời, tác giả vẫn thấy lạc quan về một mùa Xuân tươi sáng và miên viễn đang đón chờ. Chính niềm lạc quan hy vọng của tác giả đã cho chúng ta một niềm phấn khích vô biên để cùng tác giả "bươn tới trước, đi trên đường sự sáng":
Mùa đông sẽ hết, tôi chờ mong
Ðể bước sang mùa Xuân Vô Cùng
Chúa đón tôi qua bên bờ đẹp
Vào vùng ánh sáng của Thiên Ðàng.
Tường Lưu cũng là một trong chúng ta. Với "VƯỜN HOA TÂM LINH", Tường Lưu thay cho chúng ta nói lên những vấp ngã đớn đau, những suy tư khắc khoải trong cuộc đời. Nhưng cùng lúc, Tường Lưu cũng đã chia sẻ cho chúng ta kinh nghiệm hạnh phúc, an bình khi đặt trọn lòng tin nơi Chúa. Ðọc thơ Tường Lưu, chúng ta thấy mình như được đưa lại gần với Chúa nhiều hơn, và tại đó, những cay đắng trở thành ngọt ngào, tuyệt vọng trở nên hy vọng, suối lệ trở thành niềm vui.
Với "VƯỜN HOA TÂM LINH", Tường Lưu không muốn đơn ca, nhưng mời chúng ta đồng ca với tác giả để "qua dòng thánh nhạc thấy đời nhẹ tênh" cho dù đang đi giữa phong ba bão táp.
Claremont, ngày 1/5/1999
Mục Sư Lê Thiện Dũng