TÔI CÓ QUEN
Sau khi bị đau đớn và sỉ nhục tại thành Phi-líp, như
anh em đã biết, thì chúng tôi trông cậy Đức Chúa
Trời, cứ rao truyền đạo Tin Lành của Đức Chúa
Trời cách dạn dĩ giữa cơn đại chiến...
(I Tê-sa-lô-ni-ca 2: 2)
Tôi có quen, (tôi quen trong tưởng tượng)
Tôi quen người... Kinh Thánh hiểu lơ mơ
Thích được mời lên giảng thế... Mục Sư
Lật Kinh Thánh, nửa giờ tìm không được.
Tôi có quen, (tôi quen trong tưởng tượng)
Tôi quen người... giọng hát... chẳng giống ai
Xin Mục Sư cho cơ hội... trổ tài
Trong giờ nhóm, hát một bài... Nhạc Thánh.
Tôi có quen, (tôi quen trong tưởng tượng)
Tôi quen người... rất "sính" chuyện làm thơ
Đi nhà thờ... cũng ra bộ... thẫn thờ
Như đang bắt nàng thơ cho vào rọ.
***
Tôi có quen, (thật quen, không tưởng tượng)
Tôi quen người... từ chối sống an nhàn
Chấp nhận đi đường vạn nẻo gian nan
Để rao truyền về Tin Lành của Chúa.
Tôi có quen, (thật quen, không tưởng tượng)
Tôi quen người... chịu bắt bớ giam cầm
Cứ trung kiên, không một chút nao sờn
Để rao truyền về Tin Lành của Chúa.
***
Những người quen, tôi quen trong tưởng tượng
Là những người... tôi thấy họ... đáng thương
Những người quen, tôi quen không tưởng tượng
Là những người... tôi thấy họ... phi thường!
Tường Lưu