THỦNG THỈNH
Trong sáu ngày Đức Giê-hô-va đã dựng nên trời,
đất, biển, và muôn vật ở trong đó, qua ngày thứ bảy
thì Ngài nghỉ. (Sáng Thế Ký 20:11)
Đi đâu mà vội mà vàng
Mà vấp phải đá, mà quàng phải dây
Thủng thỉnh như chúng anh đây
Chẳng đá nào vấp, chẳng dây nào quàng. (Ca dao)
Tôi có tánh... không bao giờ thủng thỉnh
Có việc làm, là lập tức làm ngay
Không làm ngay, thấy khó chịu... suốt ngày
Để việc lại, có khi thêm... mất ngủ.
Nhận bức thư, đọc xong còn... nhung nhớ
Lấy giấy ra, nhắm mắt, trả lời thư
Nghĩ đến đâu, viết đến đấy... vù vù
Lòng chân thật, thư không cần chải chuốt.
Tôi giả dụ... bức thư tôi nhận được
Xếp một bên, chờ thủng thỉnh... trả lời
Có khi vài ba tháng trôi qua rồi
Chợt nhớ lại, thư lạc đâu... không biết.
Hỏi thử bạn, nếu bức thư bạn viết
Tôi "ngâm" lâu, bạn sẽ nghĩ thế nào?
Về chuyện này, tôi kinh nghiệm khá... cao
Rất... bực bội với ai hồi âm... chậm.
"Số phận" tôi chắc suốt đời... lận đận
Hấp tấp làm, xong việc mới yên tâm
Có nhiều khi kết quả đáng... phàn nàn
Cứ thủng thỉnh... đỡ "mất công"... hối tiếc!
***
Nên thủng thỉnh... nếu thời gian cho phép
Đừng vội vàng, mà vấp đá, quàng dây
Trời đất này, Chúa tạo dựng sáu ngày
Chúa "dư sức"... làm xong trong... tích tắc!
Tường Lưu.