THỜI XƯA, THỜI NAY*
Bằng hữu thương mến nhau luôn luôn; và anh em
sanh ra để giúp đỡ trong lúc hoạn nạn. (Châm
Ngôn 17:17)
Thời xưa... bằng hữu thương nhau
Tri âm, tri kỷ trước sau một lòng
Dù cho cách núi, ngăn sông
Nhớ nhau... khó mấy cũng không... ngại đường
Gặp nhau vui sướng lạ dường
Cùng cười, cùng hát, cùng chung... rượu vò.
Anh em ruột thịt... thời xưa
Sanh ra để có ngày nhờ cậy nhau
Những khi hoạn nạn, cơ cầu
Máu đào một giọt hơn ao nước đầy!
Anh em, bằng hữu... thời nay
Gặp hồi có việc, kêu ai... thì đừng
Thà rằng nhờ vả người dưng!
Tường Lưu
* Tương đối thôi!