SỐNG AN TỊNH
MỘT THỜI GIAN... SANH BỊNH
Nhưng khi chúng được an tịnh, bèn khởi làm lại điều
ác trước mặt Chúa... (Nê-hê-mi 9:28)
Trong sóng gió, trong gian nan, nhờ Chúa
Nhờ... thật lòng, nhờ... khóc lóc, ăn năn
Nhờ... kể ra... tất cả những lỗi lầm
Và xin Chúa đoái thương tha tội lỗi!
Chúa Nhân Từ, lòng biển trời vĩ đại
Đã thứ tha mọi vi phạm trước nay
Như phương Đông cách biệt với phương Tây
Chúa quăng hết, không nhớ gì... tội lỗi!
Chúa nhậm lời, Chúa ra tay cứu rỗi
Sóng gió gì, gian nan mấy... cũng êm
Đời đã tàn, giờ lại phất, lại lên
Chúa đáp ứng: Một cuộc đời an tịnh.
Sống an tịnh một thời gian... sanh bịnh
Con đường xưa, con đường ác, hư thân
Bỏ lâu rồi, nay đi lại... dễ dàng
Quên ơn Chúa, nghịch cùng Ngài, quá tệ!
***
Người xưa ư! Người nay ư! Đều thế
Trong khốn cùng mới nhớ đến Tình Trời!
Sống nguy nan, có nhiều... "Chúa", ít... "tôi"
Sống an tịnh, có nhiều... "tôi", ít... "Chúa"!
Tường Lưu