LÂU RỒI KHÔNG HÁT ĐƯỢC
Ngài cũng đem tôi lên khỏi hầm gớm ghê, khỏi vũng
bùn lấm; Ngài đặt chơn tôi trên hòn đá, và làm cho
bước tôi vững bền. Ngài để nơi miệng tôi một bài
hát mới, tức là sự ngợi khen Đức Chúa Trời chúng
tôi. (Thi Thiên 40:2-3)
Nầy, ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của mọi xác
thịt; có sự gì khó quá cho ta chăng? (Giê-rê-mi
32:27)
Không hát được, lâu rồi không hát được
Buồn trong lòng, hát gì được... mà ham
Mở miệng ra là ba bốn tiếng than...
Vậy, đi đúng... ý Sa-tan rồi đó!
Sa-tan muốn... cuộc đời ta... sóng gió
Để đức tin có chiều hướng... lung lay:
Ôi, bệnh tình khốn khổ quá thế này
Cầu nguyện mãi, y như rằng... không bớt.
Đụng chuyện gì bất kỳ đều hư tuốt
Công việc làm... khó thở, xếp không ưa.
Bạn thân còn vài đứa lại... thờ ơ
Mình thăm hỏi, chúng tưởng mình... nhờ vả.
Đi nhà thờ... một mình ngồi một chỗ
Nghe lạnh lùng suốt buổi nhóm... cô đơn
Khi ra về, chẳng thấy phước, thấy ơn
Không hát được, lâu rồi không hát được.
Hãy nhìn thẳng vào "vấn đề" mà hát
Có việc nào khó quá cho Chúa sao!
Lời Thánh Ca dâng lên Chúa ngọt ngào
Ngợi khen Chúa, hãy hết lòng hát lớn.
Vũng bùn lấm, hay trong hầm... ghê gớm
Chúa đem ra đặt nơi chốn bình an
Chân bước đi trên hòn đá vững vàng
Và miệng hát, hát một bài hát mới.
Tường Lưu