LÀ TỰ NHIÊN... TẤT CẢ


Chẳng có điều gì mới ở dưới mặt trời.  (Truyền Đạo
1:9)

Hãy thường thường nhơn danh Đức Chúa Jêsus
Christ chúng ta, vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời, là
Cha chúng ta.  (Ê-phê-sô 5:20)


Tôi gặp chuyện xảy ra... ngoài ý muốn
Nhiều khi buồn, than vãn một mình thôi
Sao... chuyện này lại xảy đến với tôi
Trời bỗng tối, nặng nề, lòng chùng xuống!

Đâu biết được?   Hôm nay đi đến Sở
Đang vui vui, sếp gọi, sếp cằn nhằn
Nhìn anh ta, khuôn mặt khó đăm đăm
Chắc giận ai, anh tìm tôi... gây sự!

Đâu biết được?  Sau một ngày vất vả
Ra xe về, thấy xe lệch một bên
Coi bánh xe, một bánh xẹp... vô duyên
Bánh "sơ-cua" không ngờ còn xẹp... ác!

Đâu biết được?  Thằng bạn thân... "nối khố"
Khố rách rồi, không "nối" nữa... quay đi
Nếu quay đi, tôi chẳng nói làm gì
Nhưng bêu xấu... những điều tôi... giấu kín!

Đâu biết được?  Bệnh sơ sơ... mà nặng
Nằm liệt giường, không một tiếng... hỏi han
Chờ người thăm, không một "mống" đến thăm
Thiên hạ "lỉnh" khi thấy mình... hoạn nạn!

    ***
"Đâu-biết-được" là tự nhiên... tất cả
Không có gì mới lạ dưới mặt trời
Hãy bình tâm, đừng đánh mất niềm vui
Tạ ơn Chúa về mọi điều... xảy đến!


  Tường Lưu