HỎI LÒNG MÌNH


Vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm của chúng ta sanh cho
chúng ta sự vinh hiển cao trọng đời đời, vô lượng vô
biên.  (II Cô-rinh-tô 4:17)


Hỏi vầng trăng trải ánh vàng huyền hoặc
Cớ làm sao trăng giao động lòng người?
Ai lữ thứ, ai cô phòng... thổn thức
Nhìn ánh trăng... mà thương nhớ... xa xôi.

Hỏi bông hoa trong sớm mai mới nở
Tại sao cười?  Lấp lánh giọt sương tròn
Hương phảng phất ngất ngây từ... vạn cổ
Trang điểm đời những vẻ đẹp mê hồn.

Hỏi con chim đang say sưa tiếng hót
Có gì vui trong cuộc sống này sao?
Đừng chờ đến khi nào vui mới hót
Hót tràn đi cho trôi hết u sầu.

    ***
Hỏi lòng mình lý do nào... than thở?
Đếm thử coi... bao ơn phước Chúa ban
Những thử thách bây giờ là tạm bợ
Sẵn sàng chưa cho ca khúc khải hoàn?


  Tường Lưu