HA-LÊ-LU-GIA
Ha-lê-lu-gia! Hỡi các tôi tớ Đức Giê-hô-va, hãy ngợi
khen, hãy ngợi khen danh Đức Giê-hô-va. Đáng
chúc tụng danh Đức Giê-hô-va, từ bây giờ cho đến
đời đời. Từ nơi mặt trời mọc cho đến nơi mặt trời
lặn, khá ngợi khen danh Đức Giê-hô-va. (Thi Thiên
113:1-3)
Đoàn dân rời Ê-díp-tô
Đi trong hào khí tự do, tưng bừng
Tiếng hân hoan, tiếng vui mừng!
Ha-lê-lu-gia!
Trụ mây che mát con đường
Ban đêm trụ lửa một vùng... sáng soi
Sự này chưa có trên đời!
Ha-lê-lu-gia!
Pha-ra-ôn rượt phía sau
Chiến binh, chiến mã... ào ào đuổi theo
Đoàn dân ngừng tiếng hò reo!
Ha-lê-lu-gia!
Phía trước... Biển Đỏ sóng dồn
Phía sau... quân lính Pha-ra-ôn cận kề
Xin nhờ tay Chúa chở che!
Ha-lê-lu-gia!
Gió đông thổi đến bất ngờ
Rẽ đôi Biển Đỏ! Đất khô lạ lùng
Đoàn dân qua biển... ung dung!
Ha-lê-lu-gia!
Đoàn dân khi đã qua bờ
Bỗng dưng biển lấp, quân thù... vùi thây
Đức Giê-hô-va đã ra tay!
Ha-lê-lu-gia!
***
Đời tôi, từ Chúa buông tha
Không còn mang ách quỉ ma... nặng nề
Hát ca tụng Chúa say mê!
Ha-lê-lu-gia!
Nhiều khi thử thách điêu linh
Khiến lòng ngừng tiếng tôn vinh Ngôi Trời
Dù sao, Chúa chẳng bỏ tôi!
Ha-lê-lu-gia!
Bao lần Biển Đỏ chặn đường
Chúa sai nổi trận gió đông... ngăn bờ
Tôi qua như trên đất khô!
Ha-lê-lu-gia!
Mai đây... nhắm mắt lìa trần
Thì tôi về lại Thiên Thành, quê hương
Chúa tôi là Đấng Yêu Thương!
Ha-lê-lu-gia!
Tường Lưu