TÔI... NHẶT RAU


Người mặc áo giáp chớ khoe mình như người cổi nó ra.  (I Các Vua 20:11)


Xin nói trước, tánh tôi ưa cẩn thận
Làm việc gì không chấp nhận... lơ mơ
Lẽ dĩ nhiên, trừ câu chuyện... làm thơ
Không lơ mơ... làm sao thành thơ được?

Có một hôm, tôi nhặt rau... để luộc
Lá rau già, tôi ngắt bỏ... thẳng tay
Từng cọng rau, tôi rửa kỹ... hơn ai
Rồi tôi vẩy cho rổ rau ráo nước.

Luộc rau xong, tôi vớt ra... xanh ngắt
Thấy mà thèm... chấm nước mắm... pha ngon!
Ăn sơ sơ, ít nhất, ba chén cơm
Món quê hương, bổ dưỡng nhiều, "đã" lắm!

Tôi hí hửng với đĩa rau... tác phẩm
Của một người ưa cẩn thận... là tôi!
Cầm đũa lên, gắp một miếng thử coi...
Tôi không ngờ... còn dính bùn trên lá!

    ***
Đời tin kính... tôi hết lòng thờ Chúa
Cẩn thận trong cung cách sống hằng ngày
Có nhiều khi... nghĩ mình tốt, mình hay!
Rất có thể... còn dính bùn trên lá!


  Tường Lưu