TÔI, TỒI, TỐI, TỘI


Ai có thể nói:  Ta đã luyện sạch lòng mình, ta đã trong sạch tội ta rồi?  (Châm Ngôn 20:9)


Tôi hát hay?  Lẽ dĩ nhiên!  Đúng vậy
Thuở nào giờ... có ai hát bằng tôi
Giọng danh ca dù mê mẩn lòng người
So giọng tôi, vẫn kém xa một bậc!

Tôi đàn hay?  Lẽ dĩ nhiên!  Đúng vậy
Đàn phong cầm, hay sáo thổi... vi vu
Đặt tay vô, là nhạc trổi vù vù
Tôi đã nói... Đa-vít đàn... còn yếu!

Thơ tôi hay?  Lẽ dĩ nhiên!  Đúng vậy
Đọc thơ tôi như bay chín tầng mây
Hồn lâng lâng, thơ ý cảm... ngất ngây
Uống vò rượu chưa chắc say đến thế!

    ***
Tôi phục tôi... Lẽ dĩ nhiên!  Đúng vậy
Trên đời này, đệ nhất hạng... là tôi
Nhưng thật ra... tôi có nghĩa là tồi
Nghĩa là tối, và nghĩa là tội lỗi.


  Tường Lưu