NỖI BUỒN... MÊNH MÔNG
Nằm chờ giấc ngủ... cô đơn
Vô tình khơi động nỗi buồn... xa xưa
Tiếng đêm... sầu lắng vào khuya
Hồn ơi, đã đủ say chưa... nỗi buồn...
***
Nhớ về... đường phố Saigon
Tháng Tư mệt mỏi từ năm... đổi đời.
30... ngơ ngác tình người
Chào nhau bằng mắt, mím môi... xếp hàng
Tiếng loa phường khóm oang oang
Suốt ngày ra rả... Việt Nam anh hùng!
Tố nhau để kiếm chút công
Đêm nghe đập cửa mà lòng... lo ra
Người đi, người ở lại nhà
Một là... cải tạo, hai là... phiêu diêu...
Saigon đổi chủ, đổi chiều
Saigon khốn khổ, tiêu điều thế ư!
Saigon, 30 tháng Tư
Cuối đời Ba Mẹ, sầu u dập dồn.
Âm thầm thương nhớ các con
Đứa tù, đứa dạt qua phương trời nào?
Ngồi đây... tâm trí... ở đâu
Nỗi đau, Ba Mẹ nói sao ra lời!
Ngổn ngang trăm mối... rối bời
Lúc nào Ba Mẹ cũng ngồi... lặng thinh.
***
Tôi đi, biển cả lênh đênh
Khóc không khóc được... lỗi tình... làm con.
***
Bây giờ Ba Mẹ... không còn
Đêm nay nung nấu nỗi buồn mênh mông.
Tường Lưu