NHỚ VỀ BẠN CŨ


Kẻ lưu lạc xa cách nơi ở của mình, giống như chim bay đây đó khỏi ổ nó vậy.  (Châm Ngôn 27:8)

Vì dẫu thân tôi xa cách, nhưng tâm thần tôi vẫn ở cùng...  (Cô-lô-se 2:5)


Gọi vào trong gió những lời thương
Hỡi người bạn cũ có nghe không?
Ôi!  Những đêm khuya về tĩnh mịch
Nằm nghe tràn kỷ niệm... bâng khuâng!

Những tưởng rằng ta sẽ rất gần
Không ngờ xa mãi đến ngàn năm
Tâm thần còn đó, còn nguyên vẹn
Hay đã lạc rồi, bước... thế gian?

Ta cũng mong ngươi, những lúc buồn
Nhớ về bạn cũ... đỡ cô đơn
Xưa nay... cách mặt xa lòng đấy!
Đừng nhé!  Trong đời mấy đứa thân?

Ký ức đưa về thuở... xa xưa
Nhất quỉ, nhì ma, mình thứ ba
Nếu không đúng vậy đâu còn nhớ
Để nghĩ về nhau... lẩm cẩm... già!

Ta nhớ về ngươi trong đêm nay
Ngươi cũng như ta bảy chục ngoài
Nụ cười móm mém còn duyên chứ?
Ngươi sống một mình, hay vẫn... hai?

Ta hỏi, tuy không có trả lời
Hỡi người bạn cũ của ta ơi!
Biết đâu ngươi tưởng... ta về đất?
Hay người thiên cổ... chính là ngươi?


  Tường Lưu