NHÀ TRÊN TRỜI


Vả, chúng ta biết rằng nếu nhà tạm của chúng ta dưới đất đổ nát, thì chúng ta lại có nhà đời đời tại trên trời, bởi Đức Chúa Trời, không phải bởi tay người làm ra.  (II Cô-rinh-tô 5:1)


Ở quê nhà, lúc đi làm... kiếm sống
Tôi mơ rằng:  Ít năm nữa về hưu
Tôi sẽ mua một thửa đất hoa mầu
Gần thành phố khoảng vài mươi cây số.

Tôi cất nhà đơn sơ, nhưng thoáng, rộng
Đón gió vào từ mọi phía cánh đồng
Phía sau nhà... thoai thoải... xuống bờ sông
Thả đàn vịt, đàn gà... thanh bình quá!

Mỗi tuần lễ mời ban Thanh Niên đến
Học Thánh Kinh, cầu nguyện, hát ngợi khen
Rồi cùng nhau vui vẻ... nấu cơm ăn
Tình tín hữu ngày càng thêm... kỷ niệm.

Những ngày thường, tôi đi thăm lối xóm
Đường làng đầy bóng mát, thoảng hương cau
Chuyện trò quanh... mưa nắng, rất hợp nhau
Lúc hứng chí, há miệng cười... cởi mở.

Cũng có khi một mình ra sông vắng
Ngồi thả câu, nhìn mấy lũ vịt bơi
Dòng nước in mây trắng lững lờ trôi
Trời với đất cùng tôi hòa nhịp thở.

    ***
Giấc mơ ấy hiền lành, mà lại hỏng
Đâu ngờ rằng... tưởng có hóa ra không
Vào một ngày đen tối trên quê hương
Gạt nước mắt... ra đi, tim rạn vỡ.

Ngày mai sẽ ra sao, ai biết được?
Sự "tương lai" trong tay Chúa Quyền Năng
Tôi vững lòng, dù tình huống khó khăn
Chào từ xa... nhà trên trời... mừng rỡ!


  Tường Lưu