NGOÀI NGÀI...

TÔI THẤT VỌNG

Hãy đứng dậy, ngợi khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi, là Đấng hằng có đời đời kiếp kiếp!  Đáng khen ngợi danh vinh hiển của Ngài, vẫn trổi cao hơn các sự chúc tụng và các lời khen ngợi.  (Nê-hê-mi 9:5)


Chúa của tôi, Đấng gần tôi hơn hết
Chỉ nơi Ngài tôi mới được yên lòng
Chỉ nơi Ngài tôi thỏa mãn tâm hồn
Còn tất cả... ngoài Ngài... tôi thất vọng.

Lúc yếu đuối, bên Ngài tôi thấy mạnh
Lúc gian nan, Ngài không bỏ mặc tôi
Lúc tôi buồn, Ngài an ủi... tôi vui
Có "đấng" nào gần tôi hơn Ngài nữa?

Tôi gần Ngài, nên tâm tình gắn bó
Không điều gì không thưa hết cùng Ngài
Ngài... bạn thân, Ngài... Đấng mến thương tôi
Đấng tri kỷ, Đấng đời tôi... hạnh phúc.

    ***
Con người tôi, vốn xấu xa trần tục
Nương nhờ Ngài, được việc... nụ cười tươi
Nương nhờ Ngài, hỏng việc... (dưới mắt tôi)
Tôi có thể phiền trách Ngài không ít...

Chúa của tôi... không bao giờ cố chấp
Vì Chúa ơi, nếu vậy... sẽ ai còn?
Chúa của tôi... lòng tha thứ... trùng dương
Tôi đã sống suốt đời... ơn bao bọc.

    ***
Con đứng dậy, dâng lên Ngài... cảm tạ
Một tấm lòng cung kính biết ơn Ngài
Chúa của con, danh vinh hiển đời đời
Trổi hơn mọi lời ngợi khen, chúc tụng.


  Tường Lưu