MIẾNG XƯƠNG VỤN*


Như vậy, nếu ai trong các ngươi không bỏ mọi sự mình có, thì không được làm môn đồ ta.  (Lu-ca 14:33)

Nếu các ngươi yêu nhau, thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta.  (Giăng 13:35)


Hai con chó đùa giỡn nhau... vui vẻ
Cắn nhau hờ, cắn nhè nhẹ, không đau
Miếng xương vụn, nếu quăng vào lúc đó
Chắc hai con thả sức cắn giành nhau!

Người thì sao?  Thân thương nhau... quá xá
Khi bình thường... cũng nhường áo, sẻ cơm
Miếng xương vụn, nếu quăng vào lúc đó
Sẽ biến thành... hai địch thủ... so gươm!

Lời Chúa dạy...  Hãy yêu nhau... thành thật
Thiên hạ nhìn, nhận biết môn đồ Ngài.
Miếng xương vụn, dửng dưng không thèm ngó
Thì yêu nhau được bền vững, lâu dài!


  Tường Lưu




*  TL xin ghi lại dưới đây bài HAI CON CHÓ CON, mời bạn đọc suy gẫm:

Một người cha kia nói với Epictète:  Tôi không phải là bực hiền.  Nhưng, tôi thương con tôi và nó cũng thương tôi lắm.  Epictète cười, chỉ hai con chó con đang đùa với nhau rất là thân thiết.  Nó âu yếm nhau, nó không cắn đau và tránh đủ cách để đừng gây thương tích cho nhau.  Nếu anh thấy vậy mà thích thú, thì đừng có liệng cho chúng miếng xương vụn.  Ông lại nói tiếp:  Bạn có nhớ chăng, Etéocle và Polynice, hai anh em sinh đôi sống chung nhau đầy hạnh phúc, yêu thương nhau tha thiết lắm, cười khóc với nhau.  Chúng thương yêu nhau lắm như hai con chó đó.  Nhưng chúng không ngoan, cho nên chỉ vì có một miếng xương rớt giữa hai đứa, tôi muốn nói, một ngôi vua, vậy mà chúng đã trở thành thù địch nhau, ngừ cắn nhau, giết hại nhau...  Ôi, anh tin rằng anh thương yêu con anh trước khi anh chưa phải là người hiền, anh cũng tin rằng con anh thương anh trước khi nó cố gắng để học đạo thánh hiền, thì hãy nghe đây lời cầu chúc của tôi cho anh và cho nó:  Vái trời đừng bao giờ có một miếng xương vụn nào rơi rớt giữa cha con anh, nghĩa là đừng có một miếng đất nhỏ nào mà các anh ao ước, đừng có một người đàn bà đẹp nào mà các anh thèm muốn, đừng có một chức quan nào đến làm tăng lòng tự đắc đáng thương của các anh...  Khi nào các anh dửng dưng được đối với những ngoại vật ấy... các anh bảo với tôi rằng các anh thương nhau, bấy giờ tôi sẽ tin.
(Trích trong Cái Cười của Thánh Nhân của Thu Giang Nguyễn Duy Cần).