LƯỠI RÌU
VĂNG XUỐNG NƯỚC
Nhưng có một người đương đốn cây, cái lưỡi rìu văng xuống nước. Người la lên rằng: Ớ chúa tôi! Than ôi! Tôi có mượn nó! Người của Đức Chúa Trời hỏi rằng: Nó rớt ở đâu? Người chỉ chỗ cho. Ê-li-sê bèn chặt một khúc cây quăng xuống tại chỗ đó, làm cho lưỡi rìu nổi lên, và biểu người ấy rằng: Hãy lấy nó đi. Người ấy bèn giơ tay ra và lấy nó. (II Các Vua 6:5-7)
Bên bờ sông Giô-đanh, rừng cây rậm
Chắc là nhiều cây lớn... đủ cất nhà
Ê-li-sê và một nhóm môn đồ
Đi đến đó đốn cây, ngày đẹp... nắng
Một môn đồ đốn cây, không cẩn thận
Lưỡi rìu văng xuống nước... sông Giô-đanh
Anh "hết hồn", kêu Ê-li-sê... "thất thanh":
Ớ chúa tôi! Than ôi! Tôi mượn nó!
Lưỡi rìu nặng, văng trong rừng... tìm khó
Nói chi văng xuống nước... chắc chìm sâu
Vô phương tìm, dù biết nó rớt đâu
Nên "hớt hải" kêu Ê-li-sê giúp đỡ.
Môn đồ ấy nhờ đúng người... của Chúa
Một khúc cây quăng xuống nước... là xong.
Rìu nổi lên, anh vớt lấy, vui mừng
Không thấy nói cám ơn người của Chúa!
***
Sông tội lỗi... tôi đã chìm... một thuở
Và nổi lên nhờ Cây Gỗ Thập Hình
Tôi ví tôi... lưỡi rìu nặng nổi lên
Sức Sa-tan không làm chìm tôi được!
Tường Lưu