KHINH KHI


Còn ngươi, sao khinh dể anh em mình?  (Rô-ma 14:10)

Hỡi các ngươi hết thảy ở các nơi đầu cùng đất, hãy nhìn xem ta và được cứu!  (Ê-sai:45:22)


Tôi từng bị khinh khi, tôi cay lắm
"Nó" khinh tôi ra mặt... cho tôi hay
Khó nuốt trôi cái "nhục nhã" thế này
Nhưng phải nuốt, vì đâu làm gì được!

Tôi cũng mong có ngày tôi rửa nhục
Mặc dầu rằng... ngày ấy ngoài tầm tay
Ôi, đêm về... tôi càng nghĩ càng cay
Đập được "nó"... mới hả lòng đôi chút!

Rồi tôi nghĩ... tôi cũng khinh người khác
Cũng thẳng thừng, tôi vị nể gì ai
Tay giả hình, tay đạo đức bề ngoài
Tôi phang kỹ, tôi khinh khi ra mặt!

Rồi chắc "họ" cũng mong ngày rửa nhục
Cũng tìm tòi cơ hội trả đòn ngay
Và đêm về... "họ" càng nghĩ càng cay
Đập được tôi... mới hả lòng đôi chút!

    ***
Vòng lẩn quẩn, chẳng ai ra gì hết
Tội lỗi nhiều còn bày đặt chê bai
Tự vấn mình là thấy rõ hình hài
Rất khốn nạn, đáng đi vào... hư mất!

Vậy mà Chúa, Đấng Cực Kỳ Thánh Khiết
Đấng Cực Kỳ Tôn Trọng, chẳng khinh ai
Trên trời cao, Chúa mở rộng vòng tay
Cứu vớt hết mọi con người tìm đến!


  Tường Lưu