HÔI LẮM VÀ SAY KHƯỚT
Anh em cứ xem bề ngoài sao? (II Cô-rinh-tô 10:7)
Tôi nhớ lại... một lần... đêm truyền giảng
Trước nhà thờ, tôi chào khách qua đường
Mời vào nghe Mục Sư giảng Tình Thương
Ơn cứu rỗi Chúa ban cho nhân loại.
Tôi vẫn đứng trước nhà thờ... mời mãi
Mời trăm người không có một chịu vào
Cũng thấy buồn... lành lạnh đêm mờ sao
Gió Hà Nội thổi lòng tôi tê tái.
Thêm một người qua đường, tôi chặn lại:
Xin vào nghe... lời Chúa... về Tin Lành...
Anh nhìn tôi... mắt đỏ, áo phong phanh
Người hôi lắm... và anh đang... say khướt.
Tôi đưa anh... ngồi vào hàng ghế chót
Mục Sư nhìn, rồi đưa mắt, lắc đầu...
Tôi biết mình đã lỡ, biết làm sao?
Anh ngủ kỹ suốt chiều dài... bài giảng!
***
Tôi nhớ mãi chuyện này, kinh nghiệm sống!
Gió xa xưa... còn se lạnh lòng tôi...
Xét cho cùng, có ai ở dưới đời
Không hôi lắm... và không say... tội lỗi!
Tường Lưu