HỠI DÂN KHỜ DẠI

KHÔNG TRÍ

Hỡi dân khờ dại không trí,
Các ngươi báo đáp Đức Giê-hô-va như vậy sao?
(Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:6)


Xưa Môi-se trách Y-sơ-ra-ên nặng lắm:
Dòng dõi này là dòng dõi gian tà
Dòng dõi này là dòng dõi dại khờ
Dân không trí, dân ngu, dân điên đảo...

Đứng lặng thinh lắng tai nghe... sỉ vả
Họ đã quên ơn lớn Chúa dẫn đưa
Ra khỏi đời nô lệ Ê-díp-tô
Trên đường tới Ca-na-an, đất hứa!

Trước mắt họ... biết bao nhiêu phép lạ:
Đạo binh thù hung hãn... biển vùi thây
Mưa ma-na ăn no đủ hằng ngày
Đá tuôn nước trong lành... tha hồ uống...

Nhưng dấn bước khó khăn vào... cuộc sống
Lại nhớ về ngày nô lệ khi xưa
Nhớ củ hành, nhớ củ kiệu, miếng dưa
Phiền trách Chúa, oán Môi-se, phản nghịch.

    ***
Tôi, tệ hơn!  Chính tôi, tôi tự biết
Đã nhiều lần muốn sống nếp... hoang đàng
Lại nhớ về... ngày dưới ách Sa-tan
Thèm củ kiệu, củ hành, đời tội lỗi!

Báo đáp Chúa không bằng... lòng đổi mới
Không bằng... lòng tin cậy và vâng lời
Nhưng lại bằng... người cũ ở trong tôi
Môi-se trách dẫu sao... còn nhẹ lắm!


  Tường Lưu