GÁNH LO... CHÚA GÁNH
Đáng ngợi khen Chúa thay,
Là Đấng hằng ngày gánh gánh nặng của chúng tôi,
Tức là Đức Chúa Trời, sự cứu rỗi của chúng tôi.
(Thi Thiên 68:19)
Tôi tới Mỹ, gánh lo vô cùng lớn
Một gia đình nặng lắm, chất trên vai
Tiếng Anh tôi phần lớn nói bằng tay
Còn sức khỏe, khỏi cần tôi diễn tả.
Tuổi đã cao, những tháng năm vất vả
Cả tinh thần, cả thể xác... quê nhà
Rồi lên thuyền. Đến đảo. Đợi mút mùa
Khi tới Mỹ yên tâm... nhưng khổ trí.
Ở apartment nhiều khi... lâm ngõ bí
Đã mấy lần bị đuổi... để sửa sang
Đã mấy lần xe... đập... kính bể tan
Sống ngao ngán trên "đất lành chim đậu".
Xin việc làm... cả cửa hông, cửa hậu...
Dù cười duyên... cũng khó thuyết phục ai
Nên sáng đi, chiều về lại, mệt nhoài
Nản thế nào, buồn thế nào... Chúa biết!
***
Nay tuổi đời tạm coi như gần hết
Nhìn con đường gai góc đã đi qua
Hai mươi năm... trên đất Mỹ... gánh lo
Tôi không gánh! Tôi trao cho Chúa gánh!
Tường Lưu