ĐẾM THỬ ĐỜI NGƯỜI...


Pha-ra-ôn hỏi Gia-cốp rằng:  Ngươi hưởng thọ được bao nhiêu tuổi?  Gia-cốp tâu rằng:  Những năm tôi sống ở đời phiêu lưu hết thảy là một trăm ba mươi năm; các năm của đời tôi lấy làm ngắn ngủi và lại nhọc nhằn...  (Sáng Thế Ký 47:8-9)


Đếm thử đời người bao ngày vui?
Sao còn héo úa nét môi cười
Cây im, gió đứng, không gian tĩnh
Hững hờ mấy chiếc lá vàng rơi...

Đếm thử đời người bao ngày buồn
Khiến cho mắt lệ đọng sầu thương
Có nghe rộn rã chim quen hót
Ấm lại con tim khách gió sương...

Đếm thử đời người bao bạn xưa
Đã ai lẩm cẩm... tuổi già chưa
Đất có chôn đi nhiều kỷ niệm
Ngàn năm cũng thể mới hôm qua...

Đếm thử đời người bao phước ân
Vẫn không xóa nổi vết phong trần
Trên cao... rồi tới ngày tung cánh
Vượt những tầng mây, lướt gió ngàn...


  Tường Lưu