CUỐI...*
Cuối con đường ta đi, không đường nữa
Mà sẽ là... đã đến đích hành trình!
Cuối ngọn dốc ta leo, không dốc nữa
Mà sẽ là... đỉnh chót vót quang vinh!
Cuối đêm tối mông lung, không đêm nữa
Mà sẽ là... rực rỡ ánh trời soi!
Cuối mùa đông lạnh lùng, không đông nữa
Mà sẽ là... ấm áp của xuân tươi!
Cuối tuyệt vọng, không còn buồn chán nữa
Mà sẽ là... niềm hy vọng tuyệt vời!
Cuối giờ phút lìa đời, không chết nữa
Mà sẽ là... vào sự sống đời đời!
Tường Lưu
* TL tạm chuyển thành thơ một phần đoạn kết bài viết của Nguyễn Tri Sử đăng trong Dấn Thân Bộ IV, Số 11, Tháng 9 & 10, năm 2002.