CON CHẲNG NGHE

MẸ THAN



Con từng thấy Mẹ đói
Nhường phần Mẹ... con ăn
Làm sao Mẹ chịu nổi
Con chẳng nghe Mẹ than.

Con từng thấy Mẹ rét
Áo ấm cũng phong phanh
Mẹ ôm con, con biết
Con chẳng nghe Mẹ than.

Con từng thấy Mẹ khổ
Những thất bại của con
Mẹ thương con, thương quá
Con chẳng nghe Mẹ than.

Con từng thấy Mẹ bệnh
Nằm góc giường mê man
Không phiền ai lo đến
Con chẳng nghe Mẹ than.

Suốt đời Mẹ bao nỗi...
Xơ xác tấm thân vàng
Khi trút hơi thở cuối
Không một lời Mẹ than.


  Tường Lưu