ÐÔI DÒNG... LAN MAN VỚI BẠN THƠ CƠ-ÐỐC
Ðã lâu nay tôi không “làm được thơ”. Cũng đã trên một năm rồi. Trong suốt thời gian ấy, tôi đã cố thử nhiều cách để dòng thơ tôi không bị ngưng lại và để tôi có thể tiếp tục... nhả tơ... ca ngợi Chúa. Dĩ nhiên ca ngợi Chúa không cứ gì phải... nhả tơ mới gọi là ca ngợi Chúa. Nhưng tôi rất muốn ca ngợi Chúa qua thơ, tôi rất muốn... nhả tơ.
Khi lòng tôi rất muốn, mà không có hứng thơ, không có ý thơ, không có sự soi dẫn của Chúa, thì tất cả những cố gắng của tôi đều hỏng. Nghĩa là, những bài tôi đã làm trong thời gian ấy, đọc lên thấy... không có hồn, phải bỏ. Mình không cảm được thơ mình thì ai cảm đây?
Dầu vậy, tôi cầu nguyện Chúa thật nhiều, và tôi tin rằng Chúa biết tôi chỉ có mục đích ca ngợi Ngài mà thôi, thì Ngài hẳn sẽ nhậm lời tôi.
Cho đến hôm nay, ngày 23/10/2006, tôi đã làm được 13 bài thơ. Chỉ mới làm được 13 bài thôi, nhưng tôi có “đức tin” vững vàng rằng Chúa sẽ cho tôi có đủ 100 bài để in thêm một thi tập nữa dâng lên Chúa: TÂM LINH THI TẬP 12.
Trong khi chờ đợi để Chúa cho làm thêm những bài thơ nữa, tôi viết Ðôi Dòng. Vì viết Ðôi Dòng quá sớm, tôi chắc sẽ viết dài, nghĩa là tôi sẽ... “lan man” chuyện này chuyện kia cho đến khi đủ 100 bài thơ tôi mới kết thúc... Ðôi Dòng.
Khích Lệ:
Những thi tập trước, tôi nhận được nhiều lới khích lệ của các bạn thơ bốn phương (có khích lệ thì cũng có khích bác – xin bạn hiểu cho và tôi không vì đó mà nản trong việc làm thơ ca ngợi Chúa). Một trong những lời khích lệ mà tôi kể rất đặc biệt là: Cau xin Chua tiep tuc ha hoi (inspire) tren thi si de ong sang tac that nhieu. Nhung bai tho cua ong se con lai nhieu nam va bo duong linh hon cac con cai Chua; chu toi co giang nhu the nao, ra khoi cua nha tho nguoi ta quen gan het. Tuan sau la khong ai con nho mot chu. Nhung nhung bai tho cua ong se con lai nam nay qua nam no de ban phuoc cho linh hon nguoi doc. (31/5/ 2006).
Vâng, tôi kể là rất đặc biệt vì, theo lời vị Mục Sư ấy, thơ tôi sẽ tồn tại lâu, không như những bài giảng... sau một tuần thì không ai nhớ gì nữa. Ðó là một khích lệ lớn cho tôi. Ðọc những chữ “con lai nam nay qua nam no”, thiết tưởng người làm thơ nào cũng phải vui vì thơ mình... còn. Nhưng thật ra với tôi, tôi thấy những bài giảng mới còn lại lâu hơn cả và nâng đỡ linh hồn người nghe lâu hơn cả, phước hơn cả. Bây giờ có ai nhớ đến những vần thơ của các cụ cố Mục Sư PHAN ÐÌNH LIỆU, LƯU VĂN MÃO, ÔNG VĂN HUYÊN, v.v..., nhưng với bài giảng của các vị Mục Sư, Truyền Ðạo thì chắc chắn người nghe còn nhớ. Phần lớn những bài thơ của tôi, tôi lấy “tài liệu” trong ký ức từ các bài giảng của các vị Mục Sư, Truyền Ðạo suốt thời kỳ thơ ấu của tôi đến nay. Bạn đọc thơ tôi thì rõ. Và tôi thỉnh thoảng có nhắc nhở trong thơ tôi rằng tôi mong mỏi quí vị có trách nhiệm giảng dạy lời Chúa, nên cố gắng soạn bài giảng cho kỹ lưỡng để... người nghe nhớ lâu:
Tôi thiết tha muốn nói lên trân trọng
Kính xin người có trách nhiệm lưu tâm
Lời Thánh Kinh, Lời Chúa, Lửa Linh Thần
Hãy cẩn thận, đừng làm cho... có lệ.
(Giảng cho có lệ)
Ðốt Sách (ngày 10/3/2007):
Vừa rồi tôi đọc một bài viết trên báo Văn Học (số 234, tháng 11&12/2006), tác giả Hoàng Mai Ðạt nói đến chuyện tự mình đốt sách của mình:
Thật ra, trước khi bàn chuyện chôn tác phẩm trong “Vườn Thơ Vĩnh Cửu’, chúng tôi từng nhiều lần giúp chúng hóa kiếp mà không biết đó thôi. Trong những đêm mùa đông se lạnh, thỉnh thoảng chúng tôi mang mấy tập thơ, sách của chính mình ra đốt trong lò lửa lộ thiên. Cái lò nung bằng đất này xuất phát từ cao nguyên Mễ Tây Cơ, được kê dưới mái hiên như một món trang trí. Thỉnh thoảng chúng tôi dùng lò để đốt dần mấy thùng sách chồng chất dưới garage. Bán không ai mua, để hoài chật chỗ, tặng sách lầm người không biết đọc còn tủi thân hơn trẻ mồ côi đi gõ cửa xin ăn trong đêm lạnh giá. Thôi, tặng hết cho thần lửa.
Thật là... hữu lý. Tôi rất đồng ý. Nhưng đốt thì lâu quá, mất nhiều thì giờ. Gọn nhất là cho vào bao chung với các sách báo mình không dùng nữa, đem đến một trường học nào đó, bỏ vào thùng recycle. Ðau lắm chứ, nhưng còn hơn tặng sách lầm người không biết đọc. Tôi cũng đã tặng lầm một số người, và cứ ân hận mãi.
Cũng chẳng riêng gì tôi đâu. Trong cuốn “Tâm Linh Tâm Sự Tâm Tình Tường Lưu” tôi có viết một đoạn về việc tặng sách lầm người không biết đọc như sau:
“... Tôi nhớ lại có đọc một tờ báo nói về nhà văn Nguyễn Mộng Giác đến thăm bạn và tặng sách cho bạn. Gặp một người bạn của bạn ở nhà bạn, ông cũng tặng luôn. Ít lâu sau ông đến nhà bạn thì cuốn sách tặng người bạn của bạn còn đó, nghĩa là người bạn của bạn... quên đem về. Tặng “bừa” cũng... đau đấy”.
May mắn cho tôi là... tôi in với số lượng rất ít, chỉ một vài lần in 500 cuốn, còn hầu hết là 200 – 300 cuốn. Vì tôi không có bạn bè nhiều, bạn thơ thì càng hiếm, nên tôi đã nhờ một số cơ quan Tin Lành phổ biến giúp. Như vậy, tôi đỡ phải “tặng cho thần lửa” hay đỡ phải “cho vào thùng recycle”.
Lần này, nếu có đủ bài, tôi dự định sẽ in 100 cuốn thôi. Tại sao tôi in số lượng ít vậy? Tại vì... in nhiều cũng chỉ một thời gian ngắn là đi vào... lãng quên, thì in ít cũng vậy! Mục đích duy nhất của thơ tôi là ca ngợi Chúa. Những bạn thơ, những bạn đọc có lòng yêu mến thơ tôi nếu muốn đọc thơ tôi để cùng tôi ca ngợi Chúa, thì chỉ cần “mở” computer ra, vào địa chỉ: www.vnbaptist.net là có đầy đủ thơ của tôi và của các người làm thơ Tin Lành khác. Có bạn thơ nói rằng: “Thơ nên bán, không nên tặng, vì tặng thì thiên hạ thấy thường, có khi nhận cho mình vui chứ chưa chắc đã đọc. Nhưng bán thì khác, người mua chắc hẳn cũng phải suy nghĩ trước khi bỏ tiền ra mua, và đã mua thì ít ra cũng phải đọc”. Nhận xét này có vẻ... đúng. Dầu vậy, bán thơ thì... ai mua?
Thi Thiên (ngày 12/3/2007):
Lạ lắm! Mà cũng mâu thuẫn lắm! Thơ tôi thường hay nói đến hát, đến cười, đến vui... nhưng nhiều khi tôi hát không nổi, cười không nổi, vui không nổi... Ðọc Kinh Thánh, thì tôi đọc nhiều nhất là Thi Thiên. Giở những trang Thi Thiên ra, tâm sự tôi thế nào thì cũng có những dòng Thi Thiên an ủi, nâng đỡ linh hồn tôi. Có Mục Sư giảng rằng: Ðề tài lớn của Thi Thiên là cầu nguyện. Có Mục Sư nói rằng: Thi Thiên có 3 đề tài lớn: Cầu nguyện, tạ ơn và ngợi khen. Tôi nghĩ khác một chút. Tôi cho rằng Thi Thiên là hát. Trong tiếng hát có nỗi lòng, có tâm sự của mình. Trong tiếng hát có khóc, có cười, có ăn năn hối hận, có tạ ơn, có ngợi khen, có cầu nguyện. Ngay khi hát mà không hát được lại chính là lúc hát hay nhất. Tôi cầu nguyện xin Chúa cho tôi làm được một bài thơ về Thi Thiên. Cầu nguyện thật nhiều, thử “thời vận” thật nhiều, mà chưa đi đến đâu cả. Tôi bắt đầu thử bằng thơ “lục bát”, sau thử đến “bát ngôn”, rồi đến “thất ngôn”... và rồi có lẽ đi vào “thất... lạc”. Có khi làm được hai ba đoạn rồi... chịu thua, phải bỏ. Bây giờ đang ở ngưỡng cửa “thất ngôn”:
Như cánh chim ưng vượt mây ngàn
Như trời lồng lộng, gió thênh thang
Thi Thiên có phải hồn “muôn trước”
Nhắn nhủ “muôn sau” hát, hát vang?
Nếu Chúa cho tôi làm được trọn bài thì bài ấy, bài Thi Thiên ấy, sẽ có mặt trong thi tập này.
Trăng (ngày 14/3/2007):
Trăng thường gắn bó với những người làm thơ. Tôi tin rằng các thi nhân xưa nay đều có thơ về TRĂNG. Tôi thuộc kha khá một số thơ về trăng của nhiều tác giả... ngày xưa. Bây giờ xin ghi lại ít câu xem bạn đoán là của ai. Tôi nhớ được câu nào thì tôi viết ngay dưới đây, như vậy có nghĩa là không theo thứ tự nào cả:
Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường.
Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay?
Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan.
Chiều về trên cỏ non thu
Trăng ve nắng nhạt sầu ru lá vàng.
Ở lại vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh
Yêu trăng lạnh lẽo rơi trên áo
Yêu cánh chim xa gió lướt mành.
Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi.
Sáng trăng sáng cả vườn chè
Một gian nhà nhỏ đi về có nhau.
Tôi chắc bạn đã biết và đã thuộc nằm lòng những câu thơ trên từ lâu rồi. Dầu vậy, tôi cứ ghi tên tác giả ra đây: Nguyễn Du, Hàn Mặc Tử, Thế Lữ, Thanh Tịnh, TTKh, Ca Dao (có người cho rằng 2 câu thơ này của Bàng Bá Lân), Nguyễn Bính.
Tại sao tôi viết về trăng... lan man vậy? Thưa rằng... tôi đọc Kinh Thánh Tân Ước 4 sách Tin Lành Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca, Giăng hoài mà không thấy vầng trăng theo chân Chúa chúng ta trong suốt cuộc đời của Ngài tại thế:
Ðêm Chúa Giáng Sinh, không thấy nói tới trăng.
Ðêm Giô-sép và Ma-ri đưa Chúa lánh nạn qua Ê-díp-tô, không thấy nói tới trăng.
Ðêm Giô-sép và Ma-ri đưa Chúa về thành Na-xa-rét, không thấy nói tới trăng.
Bốn mươi ngày đêm Chúa kiêng ăn trước khi bị ma quỉ cám dỗ, không thấy nói tới trăng.
Ðêm Chúa tiếp Ni-cô-đem, không thấy nói tới trăng.
Ðêm Chúa đi bộ trên mặt biển, không thấy nói tới trăng.
Ðêm Chúa cầu nguyện “mồ hôi như giọt máu” trong vườn Ghết-sê-ma-nê, không thấy nói tới trăng.
Mấy đêm Chúa nằm trong mộ, không thấy nói tới trăng.
V.v...
Tuy nhiên, nếu bạn thấy có chỗ nào Kinh Thánh nói về vầng trăng theo chân Chúa, xin vui lòng bổ túc cho tôi.
Nghèo (ngày 23/3/2007):
Nói về nghèo thì... tôi rành quá!
Mà tôi tin rằng hầu như rất nhiều người cũng rành “6 câu” này. Nghèo thì... chịu nhiều thiệt thòi lắm. Nội cái thiên hạ nhìn mình, mình cũng lấy làm... nhột... thay!
Nghèo thì... vay nợ. Vay nợ thì... người đòi. Người đòi thì... ta giận. Ta giận thì... ta nổi nóng. Ta nổi nóng thì... không biết đâu mà lường được. Ta làm thơ chăng?
Cái túng xem ra đệ nhất ông
Có ai là bậc thứ nhì không?
Thơ túng (Vũ Duy Khanh)
Cái khó theo nhau mãi thế thôi
Có ai hay chỉ một mình tôi
Bạc đâu ra miệng mà mong được
Tiền chửa vào tay đã hết rồi
Van nợ lắm khi tràn nước mắt
Chạy ăn từng bữa toát mồ hôi
Biết thân thuở trước đi làm quách
Chẳng ký không thông cũng cậu bồi.
Than nghèo (Trần Tế Xương)
Quản chi công nợ có là bao
Nay đã nên to đến thế nào
Lãi mẹ lãi con sinh đẻ mãi
Chục ba chục bảy tính nhiều sao
Ra đường kẻ cả dừng chân hỏi
Vào cửa người sang ngửa mặt chào
Quyết chí phen này trang trải nợ
Cho đời rõ mặt cái thằng tao.
Than nợ (Nguyễn Khuyến)
Quân tử lúc cùng thêm thẹn mặt
Anh hùng khi gấp cũng khoanh tay
Còn trời còn đất còn non nước
Có lẽ ta đâu mãi thế này.
Than nghèo (Nguyễn Công Trứ)
Khi mới qua Mỹ, tôi thật là... vất vả. Mời bạn đọc vài hàng tôi viết trong cuốn Tâm Linh Tâm Sự Tâm Tình Tường Lưu (trang 79): Hồi tôi mới qua Mỹ, 1980, con gái tôi cần một máy tính (calculator) để học trong trường. Calculator này khá mắc tiền (khoảng $49.99). Tôi không có số tiền đó. Bấy giờ tôi làm ở Văn Phòng WIN thuộc Texas Employment Commission. Tôi nói sơ sơ với supervisor của tôi. Bà hỏi tôi có thẻ credit card không. Tôi lắc đầu. Bà đề nghị tôi đến SEARS thử coi. Bà nói SEARS có thể cấp ngay cho tôi một credit card, và bà cho phép tôi vắng mặt một tiếng đồng hồ. Ðến SEARS, tôi làm đơn xin thẻ credit card và tôi yêu cầu “cứu xét” trong khi tôi ngồi chờ. Người nhận đơn của tôi cho biết trong khoảng một vài giờ sẽ có kết quả. Tôi chờ, tôi chờ và tôi chờ từ 10 giờ sáng cho tới 3 giờ chiều thì SEARS cho biết tôi không đủ tiêu chuẩn để cấp credit card. Vừa... đói, vừa thất vọng, vừa đi quá giờ cho phép, vừa... không có máy tính cho con gái tôi, tôi trở lại sở làm, mà lòng nặng nề khôn tả.
Lời khuyên của thánh Phao-lô rằng: Ðừng mắc nợï ai chi hết (Rô-ma 13:8). Lời khuyên đó là lời vàng ngọc cho muôn đời.
Tôi đọc được một câu chuyện nho nhỏ của người xưa, thấy hay và bổ ích, xin ghi ra đây mời bạn thưởng thức:
Trang Tử bận áo vải mà vá, giày cột bằng dây gai... Gặp Ngụy Vương. Ngụy Vương nói: “Tiên sanh khổ não thế ư?” Trang Tử nói: “Nghèo chứ không khổ não. Kẻ sĩ có đạo đức, không bao giờ khổ não. Áo rách, giày hư là nghèo, chẳng phải khổ”. (Trang Tử Tinh Hoa của Nguyễn Duy Cần, trang 44).
Có một thầy thông giáo thưa cùng Chúa rằng: Lạy thầy, thầy đi đâu, tôi sẽ theo đó. Chúa đáp: Con cáo có hang, chim trời có ổ; song Con người không có chỗ gối đầu (Ma-thi-ơ 8:19-20). Câu Chúa đáp là một bài thơ rất hay. Ðọc lên thấy một nỗi ngậm ngùi mênh mang. Không thấy Kinh Thánh nói tiếp về thầy thông giáo... tính sao? Có còn muốn đi theo Chúa nữa không?
Chúa nghèo quá mà, đồng xu dính túi cũng không có. Ðọc câu chuyện Chúa nộp thuế cũng xót xa vô cùng: Chúa sai Phi-e-rơ ra biển câu cá, con nào dính câu trước hết thì banh miệng nó ra mà... lấy tiền nộp thuế (Ma-thi-ơ 17:24-27). Ngài vốn giàu, vì anh em mà tự làm nên nghèo, hầu cho bởi sự nghèo của Ngài, anh em được nên giàu (II Cô-rinh-tô 8:9).
Cảm thương thân Chúa, Ðấng Giàu Sang
Từ bỏ Ngôi Trời xuống thế gian
Cứu vớt loài người, Ngài cam chịu
Sống đời cùng cực, sống bần hàn!
Hổ Thẹn (ngày 24/3/2007):
Ngày 19/3/2007 tôi nhận được một e-mail như sau:
Kinh gui quy con dan Chu'a,
Day la bai giang luan co lien quan den chuc vu Muc Su, Giao Si va d-ac biet co lien quan den Thi Si Tuong Luu. Toi la Huynh Quoc Binh, xin tran trong gioi thieu den quy vi phan am thanh bai giang 31 phut voi tieu de " Ho^? The.n", nhu mot hinh thuc thong cong giua nhung anh chi em cung chung mot Cha tren Tro+`i .
Xin bam vao day de theo doi phan am thanh .
http://www.danviet.net/doisong/direct.asp?Audio_ID=196
Bam vao day de nghe hoac download cac chuong trinh hoi luan va giang luan khac .
http://www.danviet.net/doisong/view_all_a.asp
Tran trong,
Huynh Quoc Binh
Tôi vui quá, vì đã khá lâu không làm được thơ, nay lại được nhắc đến tên thì... vui quá! Dầu vậy cũng đôi chút hồi hộp vì không biết TLưu có liên quan gì đây.
Sau khi nghe bài giảng luận, tôi cảm tạ Chúa vì Mục Sư Huỳnh Quốc Bình đã sử dụng một bài thơ của tôi nhan đề là “Hổ Thẹn về Ta và Ðạo Ta”. Bài thơ ấy tôi đã nói lên sự thật là... tôi có đi theo Ban Chứùng Ðạo và vì nhút nhát, nên tôi chỉ phát sách thôi.
Trong cuốn Tâm Linh Tâm Sự Tâm Tình Tường Lưu (trang117), tôi cũng nói lên điều này. Xin trích:
[Tờ báo Thông Công, số 176 – Tháng 7&8/2004, ngoài bìa có in đề tài giảng luận với tiêu đề rất mạnh mẽ: NỖ LỰC HOÀN TẤT ÐẠI MẠNG LỆNH. Bài viết có dẫn chứng về ba chữ “Ðại Mạng Lệnh” như sau: Ðại Mạng Lệnh này được chép trong Ma-thi-ơ 28:18-20 “Ðức Chúa Giê-xu đến gần phán cùng môn đồ như vầy: Hết thảy quyền phép ở trên trời và dưới đất đã giao cho ta. Vậy hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Ðức Cha, Ðức Con và Ðức Thánh Linh mà làm phép báp-têm cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế”. Tôi thiển nghĩ một cách nôm na, một cách bình dân rằng “Ðại Mạng Lệnh” ấy gồm hai chữ thôi: “làm chứng”. Hội Thánh nào cũng có Ban Chứng Ðạo cả. Nhưng vấn đề làm chứng thật là cam go khiến cho ai cũng... ngại làm chứng. Có một vị trưởng lão của một Hội Thánh nói với tôi rằng từ khi thành lập Ban Chứng Ðạo đến nay Mục Sư “sở tại” đi chung với Ban Chứng Ðạo đâu có một hai lần đầu thôi, còn Ban Chứng Ðạo tự mình “Nỗ Lực Hoàn Tất Ðại Mạng Lệnh”. Thành thật mà nói, chính tôi cũng sợ “làm chứng” lắm lắm. Tôi từng có kinh nghiệm về sự “làm chứng”:
Thuở xa xưa, những buổi chiều Chúa Nhật
Tôi thường theo ban Chứng Ðạo “lên đường”
Các ông bà hăng hái giảng Tình Thương
Tôi nhút nhát, nên chăm về... phát sách.
Có người nhận, có người quăng xuống đất
Tôi nhặt lên, đỏ mặt, đứng lặng thinh
Một lúc sau, tôi lại tự nhủ mình
Chúa biết hết, biết mình lo việc Chúa!
. . .
Xin bạn vui lòng đọc câu Kinh Thánh này: Ðức Chúa Jêsus đi khắp các thành, các làng, dạy dỗ trong các nhà hội, giảng tin lành nước Ðức Chúa Trời, và chữa lành các thứ tật bịnh. Khi Ngài thấy những đám dân đông, thì động lòng thương xót, vì họ cùng khốn, và tan lạc như chiên không có kẻ chăn. Ngài bèn phán cùng môn đồ rằng: Mùa gặt thì thật trúng, song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu xin chủ mùa gặt sai con gặt đến trong mùa mình. (Ma-thi-ơ 9:35-38).
Tôi tự hỏi: Bây giờ có bao nhiêu vị “môn đồ” tình nguyện theo chân Ðức Chúa Jêsus đi khắp các thành, các làng mà làm chứng, mà giảng Tin Lành? Hay là chỉ muốn... dạy dỗ trong các nhà hội thôi?
Cho nên, với tôi, những vị trong ban Chứng Ðạo là những chiến sĩ, những anh hùng Thập Tự, rất đáng được đề cao. Xin Chúa ban phước dồi dào trên quí vị “Chiến Sĩ Tin Lành” trong “Nỗ Lực Hoàn Tất Ðại Mạng Lệnh”.]
Dịch (ngày 25/3/2007):
Khi tôi đọc được một bài thơ “ngoại ngữ” nào hay thì tôi muốn chuyển ngay sang thơ Việt. Từ hồi còn cắp sách đến trường tôi cũng đã như vậy rồi. Có khi tôi “dịch” sang thơ Việt ngay trên cuốn sách đang học. Không phải tôi “dịch” sang thơ Việt là bài thơ của tôi “ngon”, nhưng tôi vốn thích thế. Trong các cuốn thơ của tôi, thường có đăng một số bài thơ “ngoại ngữ” mà tôi “chuyển ý”, tôi “diễn nghĩa”, nói chung chung là tôi “dịch”.
Không phải tôi dịch bài nào là tôi vừa ý bài đó đâu. Công việc dịch thơ thì khó... trần thân. Có những bài dịch xong, thấy không có hồn, chữ không chỉnh, ý không đúng, thì tôi phải bỏ, không dùng được. Cách đây đã lâu, tôi đọc được một bài thơ rất hay, rất được an ủi, nâng đỡ tâm linh tôi. Tôi cầu nguyện xin Chúa cho tôi dịch được bài ấy. Tôi để hết tâm huyết vào bài dịch. Nhưng khi đã dịch xong, tôi thấy đoạn cuối không “ăn khớp” mạch thơ của các đoạn trên. Tôi chịu! Bài thơ ấy tôi xin ghi dưới đây:
HANG IT ON THE CROSS
If you have a secret sorrow
a burden or a loss.
An aching need for healing...
Hang it on the cross.
If worry steals your sleep
and makes you turn and toss.
If your heart is feeling heavy...
Hang it on the cross.
Every obstacle to faith
or doubt you come across.
Every prayer unanswered...
Hang it on the cross.
For Christ has borne our brokenness
and dearly paid the cost
To turn our trials to triumph...
Hanging on the cross!
Lisa O. Engelhardt
HÃY TREO NÓ LÊN THẬP GIÁ
Nếu bạn buồn, một nỗi buồn thầm kín
Mất mát nhiều, hay gánh nặng khó mang
Hay vết thương bạn cần được rịt lành
Xin bạn hãy treo nó lên thập giá.
Nếu ưu tư làm mất đi giấc ngủ
Bạn quay cuồng, không cách gỡ khó khăn
Nếu trong lòng tràn ngập sự bất an
Xin bạn hãy treo nó lên thập giá.
Những chướng ngại cản bước đường tin kính
Những nghi ngờ bạn từng gặp trên đời
Lời cầu xin không được Chúa trả lời
Xin bạn hãy treo nó lên thập giá.
Chúa đã chịu thay ta, tim tan vỡ
Ðã vì ta Ngài trả giá rất cao
. . . .
. . . .
Tường Lưu
(Diễn ý)
Vậy mời bạn dịch tiếp giúp tôi 2 câu thơ sau. Cám ơn bạn... trước. Tôi tin rằng sẽ có một số đông bạn thơ Cơ-đốc hưởng ứng, nên tôi xin ghi địa chỉ e-mail của tôi để tiện bề liên lạc: tuong_luu@juno.com. Tôi cũng ước mong rằng tôi sẽ có thêm nhiều bạn thơ. Bạn biết không, có thêm bạn trong tuổi 75 là... thành công đấy. Mời bạn đọc mấy dòng “kinh nghiệm” này nói về... sự thành công ở các lứa tuổi:
At age 4 success is. . . . not peeing in your pants.
At age 12 success is. . . having friends.
At age 16 success is. . . having a driver license.
At age 35 success is. . . having money.
At age 50 success is. . . having money.
At age 70 success is. . . having a driver license.
At age 75 success is. . . having friends.
At age 80 success is. . . not peeing in your pants.
Ðúng quá bạn nhỉ?
Tôi muốn có... sự thành công ở tuổi của tôi, nghĩa là tôi muốn... having friends. Tôi cũng hy vọng rằng khi đến tuổi 80, tôi cũng có... sự thành công của tuổi 80 vậy.
Ðặt Lời (ngày 26/3/2007):
Nhớ tuổi... đôi mươi, tôi hay mơ màng theo các bản nhạc tình cảm “tiền chiến”. Tay “thọc” túi quần, chân đi trên mây, miệng hát những lời mê mẩn tâm hồn: Anh nhớ trước đây dáng em gầy gầy, dịu dàng nhìn anh đôi mắt long lanh... (Nắng Chiều, nhạc và lời Lê Trọng Nguyễn); Chiều hôm qua lang thang trên đường, hoàng hôn xuống chiều thắm muôn hương... (Thu Vàng, nhạc và lời Cung Tiến), v.v...
Thế rồi những bài hát ấy theo tôi đến bây giờ, vẫn rung động lạ lùng khi... trở về dĩ vãng. Tôi nảy sinh ý nghĩ mượn những bản nhạc tuyệt vời ấy mà đặt lời ca ngợi Chúa. Và tôi cầu nguyện “không thôi” trong việc thực hiện ý định này:
KHÚC CA ÐỜI ÐỜI
Hễ tôi còn sống chừng nào tôi sẽ hát xướng cho
Ðức Chúa Trời tôi chừng nấy.
(Thi Thiên 146:2)
(Theo nhạc điệu bài NẮNG CHIỀU của LÊ TRỌNG NGUYỄN)
Tôi sống đua theo thế gian miệt mài
Cuộc đời bao nhiêu lôi cuốn mê say
Tôi sống buông lung qua những năm trường
Thú vui đầy thêm nỗi lòng sầu thương!
Tôi có hay đâu ước mong đạt thành
Lợi quyền, công danh! Sương khói mong manh!
Như gió bay đi, chớp mắt không còn
Nhớ xưa từng nghe... “giấc mộng Hoàng Lương”.
Tôi âm thầm đau tê tái, nào biết chi đời mau úa phai
Mà thấy tâm hồn mình... tan vỡ... trong cõi trần ai...
Nhưng ơn Trời, ơn Thiên Chúa... Ngài đã đưa bàn tay dấu đinh
Tìm đến bên tôi, người hư mất, cứu tôi trọn tình.
Tôi hát vang lên khúc ca đời đời
Về lòng yêu thương châu báu trên tôi
Chúa dẫn tôi đi vững bước linh trình
Ðến khi vào trong Nước Ngài hiển vinh...
Lời: TƯỜNG LƯU
21/4/2006
(Ðã được sự ưng thuận của bà LTN)
QUYỀN NĂNG CHÚA
Vinh hiển Ngài bao phủ các từng trời,
Ðất đầy sự khen ngợi Ngài.
(Ha-ba-cúc 3:3)
(Theo nhạc điệu bài THU VÀNG của CUNG TIẾN)
Trời mênh mang, non sông huy hoàng
Quyền năng Chúa toàn cõi nhân gian
Nhìn thiên nhiên, và nghe thiên nhiên
Tiếng ngàn thu vào tâm hồn lâng lâng...
Nhìn hàng cây vươn cao trên đồi
Ðàn chim hót nhạc khúc vui tươi
Nhìn bâng khuâng mà lòng chơi vơi
Có người khách còn mơ màng xa xôi...
Nhìn ánh bình minh cho ngày nay niềm vui
Nhìn ánh chiều rơi đem ngàn sao về ngôi
Mình ngỡ mình đã như làn sương mỏng manh
Như mình tan ra... vào mây khói...
Lòng tôi vui dâng lên Ngôi Trời
Tiếng hát lòng mình tiếng hát mừng
Ðời con luôn lạ lùng không thôi
Thấy quyền năng Ngài ban cho đời vui...
Lời: TƯỜNG LƯU
Ngày 14/7/2006
(Ðã được sự ưng thuận của nhạc sĩ CUNG TIẾN)
Khi đặt lời xong, tôi tạ ơn Chúa, vì nhạc và lời ca ngợi Chúa của tôi qua các bản nhạc này làm cho lòng tôi vui vẻ, phước hạnh vô cùng. Tôi tìm cách liên lạc với các tác giả để xin phép.
Chúa cho tôi rất may mắn nhận được sự ưng thuận của bà LÊ TRỌNG NGUYỄN:
Date: Thu, 27 Apr 2006 18:59:54 -0700 (PDT)Subject: NangChieu-J-HN
Kinh anh chi Tung luu
Computeur system ve word vs word perfect, toi doc khong ro
nhung doan duoc la anh chi muon dung ban NC viet ra loi ca trong
giao duong Tin Lanh.
Vang , anh chi cu tu tien. Anh LTN dao Phat, moi ngay " thap huong " sang chieu
trong nha, nhung anh di nha tho sinh hoat rat binh thuong.
Sao anh lai chon NC ma khong chon " Chieu Ben Giao Duong cua LTN
Gui tang anh chi NC tieng Nhat
Về việc xin phép nhạc sĩ CUNG TIẾN thì tôi “hơi” gặp trục trặc vì e-mail ông gởi cho tôi có một “ràng buộc” nhưng sau đó ông đã “tháo gỡ” ràng buộc ấy cho tôi:
Date: Tue, 26 Sep 2006 15:45:51 -0500
Subject: Re: HOAI CAM & THU VANG
Kinh Gui Ong Tuong Luu,
That ra, cai ma^~u "Agreement" ma LS Raphael Cung gui toi Ong chi la mot thu tuc thong thuong theo luat ban quyen. Toi hieu rang mot khi da dung hai ban nhac do voi muc dich phung vu (chu khong phai thuong mai) thi khong can co dieu khoan "mot nam" nua.
Cho nen trong khi cho doi mot ban "Agreement" hoan chinh lai, do LS Cung se gui toi Ong, xin Ong cu tu do su dung hai ban nhac do voi loi ca cua Ong, ma se khong co han che bao ve thoi gian.
Nhan tien, cung xin Ong tha loi cho toi da khong chu dao hon trong cac thu tin dien tu vua qua. Va, tat nhien, xin cam ta Ong da co nha~ y' su dung giai dieu hai ca khuc hoi thieu nien cua chung toi vao mot muc dich cao, dep.
Kinh,
Cung Tien
Khi nhận được phép của bà LÊ TRỌNG NGUYỄN và của ông CUNG TIẾN, tôi liên lạc với các em tôi là ông bà LƯU VĂN HẬU, nhờ ông bà tìm cách giúp tôi trình bày... các bài hát trên với lời ca ngợi Chúa của tôi để tôi có thể chuyển đến các thân nhân cũng như các bạn hữu... mời họ... thưởng thức, chứ chỉ đọc lời thôi thì không sao bằng nghe cả lời cả nhạc qua tiếng hát được.
Sau đó, tôi nhận được qua e-mail 2 bài hát trên với tiếng hát của Hạnh Lưu. Xin có lời cảm ơn ông bà Lưu Văn Hậu.
Nếu bạn đọc muốn nghe thử, xin e-mail cho tôi, tôi sẽ gởi tặng qua attachment.
Xuân (ngày 12/4/2007):
Vì kìa, mùa Ðông đã qua,
Mưa đã dứt hết rồi;
Bông hoa nở ra trên đất;
Mùa hát xướng đã đến nơi,
Và tiếng chim cu nghe trong xứ...
(Nhã Ca 2:11-12)
Bài thơ hay quá bạn nhỉ?
Ðọc lên thấy một trời Xuân ở trong lòng mình. Xuân rạo rực trong lòng mọi người.
Nguyễn Bính có những câu thơ rạo rực, rạo rực cả người hỏi lẫn người được hỏi:
Lòng Xuân lơ đãng, má Xuân hồng
Cô gái Xuân mơ chuyện vợ chồng
Ðôi tám Xuân đi trên mái tóc
Ðêm Xuân cô ngủ có buồn không?
Thế thì ta thưởng Xuân, vui Xuân, mơ Xuân đã đành, nhưng khi Xuân đến, ta cũng nghĩ tới trồng cây, sửa sang... vườn tược. Ðúng không?
Tôi không có tay trồng. Cưng chậu bông nào thì y như rằng chậu bông đó èo uột, mặc dầu đủ thứ chăm sóc. Chúa cũng trồng. Nhưng Chúa trồng... nho. Tôi không biết trồng nho vào mùa nào, nhưng đọc mấy câu Kinh Thánh nói đến Chúa trồng nho. Cây nho không èo uột, nhưng lại ra trái hoang:
Bạn rất yêu dấu ta có một vườn nho ở trên gò đất tốt. Người khai phá ra; cất bỏ những đá; trồng những gốc nho xinh tốt; dựng một cái tháp giữa vườn, và đào một nơi ép rượu. Vả, người mong rằng sẽ sanh trái nho; nhưng nó lại sanh trái nho hoang... Có điều chi nên làm cho vườn nho ta mà ta không làm cho nó chăng? Cớ sao khi ta mong sanh trái nho, thì nó lại sanh trái nho hoang vậy? (Ê-sai 5:1,2,4)
Vâng, chậu bông tôi trồng có èo uột thì một là tôi trồng lại, hai là tôi cho vào thùng rác, không đến nỗi phải... than. Nhưng Chúa trồng nho công phu thế mà ra trái hoang thì Chúa buồn là... cái chắc!
Tôi ví tôi, cây nho Chúa trồng
Ngài mong tôi sẽ sanh trái ngon.
Dặn lòng cẩn trọng trong đời sống
Không để cho mình có trái hoang.
Dâng (ngày 15/4/2007):
Mời bạn đọc mấy câu Kinh Thánh liên quan đến việc DÂNG cho Chúa:
1. Vua đáp cùng A-rau-na rằng: Không, không được; ta muốn mua hết của ngươi, cứ theo giá bạc. Ta không muốn dâng cho Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ta những của lễ thiêu không đáng giá chi. (II Sa-mu-ên 24:24)
2. Vì mọi vật đều do nơi Chúa mà đến; và những vật chúng tôi đã dâng cho Chúa chẳng qua là đã thuộc về Chúa. (I Sử Ký 29:14)
3. Vì mọi người kia đều lấy của dư mình mà làm của dâng; nhưng mụ nầy thiếu thốn, mà đã dâng hết của mình có để nuôi mình. (Lu-ca 21:4)
Vấn đề dâng tiền là một vấn đề rất tế nhị. Có những người rộng rời thì việc dâng tiền không... khó khăn, vì “mọi người kia đều lấy của dư mình mà làm của dâng”. Nhưng cũng có những người... “thiếu thốn dâng hết của mình có để nuôi mình”.
Một Mục Sư mời tôi đi nhà thờ: Tôi mời ông đi nhóm với chúng tôi, ông không phải dâng tiền gì cả. Tôi ngạc nhiên vì lời mời quả là “đặc biệt”. Trong hơn nửa thế kỷ tôi đi nhóm tại nhiều nhà thờ, tôi chưa từng được nghe bao giờ lời mời “quái đản” thế. Tôi không hiểu đầu óc vị Mục Sư ấy đang nghĩ gì... mà nói với tôi như vậy. Chắc là chữ tiền ám ảnh ông mà thôi! Một lần, đứng trên tòa giảng, không biết ông giận ai trong ban Ðiều Hành (?) và giận vì lý do gì, ông phẫn nộ rằng: “Ðừng tưởng tôi hầu việc Chúa tại Hội Thánh này là vì tiền. Tôi hầu việc Chúa là vì... sợ linh hồn anh chị em hư mất!” (?) Tuyệt nhiên không có lợi gì khi phẫn nộ như thế, Mục Sư ạ! Thử hỏi, nếu có thân hữu là người chưa tin Chúa ngồi dưới hàng ghế thính giả thì họ sẽ nghĩ gì về Hội Thánh Chúa!
Mới đây có bài viết của Song Thao đăng trên báo Thế Kỷ 21, số 215 (March 2007), đọc lên tôi thấy thật thấm thía:
[Thời gian của cuộc sống không phải là thứ miên viễn. Người ta vẫn ví von cuộc đời này như cõi tạm. Ở đậu chốc lát rồi con người sẽ quày quả ra đi. Ði về đâu? Ðó là lãnh vực của tôn giáo. Thiên Chúa giáo vẫn dạy con người về một nước thật ngày sau. Cuộc sống nơi trần thế không bao giờ là một cuộc sống thật. Của cải trần gian là thứ vướng víu bước chân con người. Trong một buổi lễ vào ngày cuối năm tại một ngôi thánh đường hành lễ bằng tiếng Việt nơi quận Cam, hàng ngàn giáo dân vừa hoàn tất tham dự thánh lễ. Vị linh mục chủ tế ban phép lành cuối lễ, chúc “anh chị em ra đi bình an”. Tưởng đã xong, nhưng chưa xong. Ông còn nói thêm vài câu với con chiên bổn đạo. Ðại khái như thế này. Tôi vừa nhìn qua giỏ thu tiền thấy giấy một đồng nhiều quá. Có những thứ tiền khác giấy một đồng. Chúa thương chúng ta vô cùng, Ngài ban cho chúng ta nhiều ơn phúc, vậy thì chúng ta phải trả ơn Ngài một cách tương xứng hơn. Tôi sững sờ nhìn lên mặt người đại diện của Chúa trong chiếc áo lễ trang nghiêm. Ngài nói rất hồn nhiên. Như thể đang rao giảng những điều thánh thiện. Ngài là một vị linh mục có chút tiếng tăm, Giám Ðốc một Phong Trào Công Giáo. Sống ở tuốt tận Canada như tôi mà cũng nghe tới danh ngài. Vậy thì tại sao lại có những lời khiến tôi nóng tai nóng mặt vì xấu hổ. Hình như ngài đã thản nhiên sa vào cõi thế. Mười ngày ngắn ngủi tôi lưu lại quận Cam, tôi đã thấy phần lớn người Việt chúng ta ở đây đang tiếp tục sống trong một xã hội Việt Nam nối dài. Họ kèn cựa nhau theo mốt quần áo, theo kim cương hột soàn, theo kiểu xe, theo nhà cửa... Họ không sống mà như chạy theo cuộc sống. Cuộc sống trong mắt người khác. Họ nhìn thấy thành công, nể vì, hãnh diện bằng cặp mắt của người bên cạnh. Rối rít tranh đua nhau, như những cầu thủ trong một đội banh nhìn lên bảng tỷ số trận đấu. Vị linh mục khả kính này không làm trọng tài, cũng không làm khán giả. Ông cũng đổ mồ hôi chạy theo trái banh, sút vào lưới ghi điểm. Dự xong một thánh lễ, tôi không có được sự bình an như lời chúc cuối lễ mà chỉ có một nội tâm rối beng vì bực bội. Những gì thuộc về tinh thần, nó là tinh thần. Mang chúng ra cân với nhau là một hành động bất khả và lố bịch. Tình thương, nhất là tình thương của Ðấng Tối Cao, chẳng thể nào được trả bằng những đồng tiền trần gian, dù là những tờ giấy có trị giá lớn nhất. Người ta chỉ có thể trả lại tình thương bằng tình thương. Sự đóng góp trong nhà thờ không bao giờ là một cách trả nợ, nhất là món nợ ân tình. Giá trị của mỗi đồng tiền dâng cũng khác nhau. Người có hai đồng dâng cúng một đồng thì một đồng đó có giá trị hơn người có một ngàn đồng mà dâng cúng mười đồng. Dùng con mắt tinh thần để nhìn vào thì khác mà dùng con mắt trần tục để nhìn vào thì khác. Khác xa lắm. Vị linh mục khả kính trong buồi lễ cuối năm đã lạc bước ngay khi còn đang mặc áo lễ!]
Giả Ðảo (ngày 22/4/2007):
Tôi hay than phiền với... tôi rằng: Lâu quá rồi tôi không làm thơ được. Cứ làm được chừng nửa bài là không tiếp tục được nữa. Thế rồi tôi nhớ đến Giả Ðảo (793-865). Giả Ðảo có thơ rằng:
Nhị cú tam niên đắc
Nhất ngâm song lệ lưu
Tri âm như bất thưởng
Quy ngọa cố sơn thu.
Ba năm mới làm được hai câu thơ, ngâm lên là nước mắt hai hàng. Nếu bạn tri âm không biết thưởng thức thì... ta lại quay về núi thôi.
Tôi không biết Giả Ðảo làm được hai câu thơ ấy là hai câu... thế nào, nên nghĩ rằng tâm sự ông cô đọng lắm trong hai câu ấy. Mình làm thơ, mình xúc động. Người đọc thơ mình, không biết thưởng thức thì... buồn quá! Ai cũng vậy thôi ông ơi!
Nhưng với tôi, tôi làm thơ ca ngợi Chúa, ai đọc thơ tôi mà biết thưởng thức thì người đó đương nhiên có phước của Chúa. Tôi đã nhận được những hồi âm nói lên như thế! Trái lại, ai đọc thơ tôi mà không biết thưởng thức thì... tôi cũng không... quay về núi đâu.
Kể ra tôi làm thơ... nhanh đấy! Chứ ba năm mà chỉ có hai câu thôi thì... tôi không có sự kiên nhẫn đó.
Vì không có sự kiên nhẫn, nên tôi... “lục” lại những bài thơ tôi làm từ trước mà chưa in ra. Tìm được một bài... hay quá xá quà xa (?), chưa có đầu đề, tôi mừng... hết lớn! Bài này tôi làm nháp phía sau tờ lịch ngày Thứ Hai 5/5/2003:
Tình yêu thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín chịu mọi sự. (I Cô-rinh-tô 13:7)
Dung thứ mọi sự: Không có tôi
Ðiều gì phải phải, ít lôi thôi
Thì tôi có thể... cho qua được
Ðừng chuyện nhùng nhằng, khó nuốt trôi.
Tin vào mọi sự: Không có tôi
“Sức mấy” tôi tin được mọi người
Ðiều gì hợp lý, tin là phải
Tin chuyện ”trên mây” để chúng cười!
Trông cậy mọi sự: Không có tôi
Tôi bị “leo cây” khá bộn rồi
Những anh hứa cuội, tôi coi nhẹ
Trông gì nơi chúng, mệt mình thôi!
Nín chịu mọi sự: Không có tôi
Mình nhịn đương nhiên phải thiệt thòi
Có khi chúng lại coi mình “yếu”
Thà rằng cứ thẳng cánh ta... “chơi”!
Bài thơ chưa chấm dứt, nên chưa có đầu đề (?) Tôi đoán vậy. Muốn cho chắc ăn, tôi dò các cuốn thơ đã in, không thấy trong cuốn nào hết. Bài ấy “tả” đúng “boong” con người Tường Lưu. Cái gì hợp tình hợp lý thì OK. Có qua có lại thì OK. Còn chỉ có một chiều thì... “không có tôi”. Tôi mất vài tiếng đồng hồ dò bài, với kết quả “sơ khởi” là bài đó chưa in. Nên tôi yên chí sẽ cho vào thi tập Tâm Linh 12 sau khi thêm mấy câu cho đủ bài. Tuy nhiên, tôi vẫn sợ rằng dù tôi có dò bài kỹ đến mấy cũng có thể “lọt” chăng. Và, tôi phải gởi bài ấy đến ông bạn thân của tôi là Nguyễn Quang Huy, nhờ ông dò giúp tôi. Bạn tôi, chỉ sau 15 phút dò bài – xin nói lại, bài ấy trong bản nháp chưa có đầu đề – đã tìm ra ngay là tôi đã đăng trong cuốn Thăng Tiến Tâm Linh rồi, dưới đầu đề “Thua Phương Cách Sống Của Ðời”. May thật, chứ nếu tưởng chưa đăng mà cho vào thi tập Tâm Linh 12 thì đúng là... vỡ nợ.
Vẫn Nhớ (ngày 4/5/2007):
Trên đây, trong mục KHÍCH LỆ, tôi có viết rằng: Bây giờ có ai nhớ đến những vần thơ của các cụ cố Mục Sư PHAN ÐÌNH LIỆU, LƯU VĂN MÃO, ÔNG VĂN HUYÊN, v.v..., thì ngày hôm qua, 3/5/2007, tôi đọc được trên báo HƯỚNG ÐI số 20, một bài viết của Nguyễn Ðình Bùi Thị, với đề tài “Mùa Xuân Trong Thơ Ca Tin Lành”. Bài viết có nhắc đến Ba tôi, Mục Sư LƯU VĂN MÃO, với những dòng sau:
[... Và bây giờ chúng ta cùng nghe các nhà thơ trong thời đại chúng ta viết về mùa Xuân.
“Kính lão đắc thọ”. Trước hết, chúng ta hãy nghe một “cây đại thụ” trong làng thơ Cơ-đốc, là cụ Mục Sư Thi Sĩ Lưu Văn Mão trải lòng mình trước mùa Xuân:
Bài thơ Xuân,
Xuân không bao giờ hết
Nghinh tiếp Xuân nầy...
Xuân nầy kế tiếp...
Hết Xuân đời tạm đến Xuân đời đời
Bao giờ cũng Xuân cả
Xuân có già đâu?
Thật là một bài thơ Xuân tràn đầy hy vọng, làm cho tâm hồn ta lâng lâng, bay bổng, thanh thoát. Ở trong Chúa, chúng ta có cả một cuộc đời là mùa Xuân, vì “Xuân không bao giờ hết”. Dù cho Xuân của đất trời nầy có hết đi nữa thì chúng ta còn có “Xuân đời đời”, miên viễn trong Ngài. Cảm tạ Chúa, đó là niềm hy vọng vô biên của chúng ta...]
Ðọc những dòng trên, tôi được an ủi lắm, vậy xin có lời cảùm ơn tác giả Nguyễn Ðình Bùi Thị.
Mua Thơ (ngày 21/5/2007):
Thỉnh thoảng tôi nhận được điện thoại, hay thư, hay e-mail... mua các thi tập Tâm Linh của tôi. Vui lắm, bạn ạ. Thơ mình có người đọc đã là có phần thưởng tinh thần rồi, nay lại có người mua thì... quí hóa quá đi. Tôi nhớ có lần nhà văn Nguyễn Mộng Giác đề cập tới sự khó khăn trong vấn đề tặng sách. Ông phải mời “người ta” đi ăn, phải lựa đúng lúc, mới đưa sách ra tặng. Tôi cũng “rơi” vào trường hợp này. Có một Mục Sư tôi quen biết từ ba bốn chục năm nay. Ông đến nhà tôi... chơi. Dĩ nhiên tôi mời ông đi ăn. Ăn xong, về nhà tôi tặng ông một thi tập mới in. Khi ra xe tiễn... em đi, chưa bao giờ buồn thế!!!, ông mở cóp sau và “thảy” cuốn thơ của tôi vào đó, lẫn lộn với bánh xe sơ-cua, các lon nhớt cùng các đồ nghề sửa xe như: búa, kìm, mỏ-lét, rẻ lau xe... bẩn thỉu. Tôi đau đớn nhìn đứa con tinh thần của tôi mà... chết đứng, không biết nói sao.
Khi nhận được “đơn đặt hàng” mua các thi tập của tôi, vì tôi không lưu giữ... để bán, nên tôi giới thiệu “người đặt hàng” liên lạc với các cơ quan Tin Lành mà tôi tin rằng vẫn còn các thi tập của tôi, để mua. Thí dụ sau đây là bức thư tôi gởi cho Mục Sư Phan Thanh Bình (báo Ánh Sáng), ngày 29 tháng 10/2003:
Tôi nhận được e-mail của một cô tên là PLH ở Minnesota hỏi mua các thi tập cũ của tôi. Tôi đã tặng cô ấy cuốn Thách Ðố Tâm Linh. Các cuốn khác tôi không còn, nên tôi giới thiệu cô ấy liên lạc với anh qua Báo Ánh Sáng.
Cô ấy là người có các bài thơ đăng thường xuyên trên báo Công Giáo “Dấn Thân” in tại Houston.
[Toi nho tuoi hon Bac nhieu, nen Bac goi la "co" (co em) hay la "chau" cang
tot.
Doc may bai thi... gia` cau nguyen, doc kinh cua Bac sao ma... thay de
thuong qua.
Nguoi the tran co`n thuong Bac, huong ho gi la Thien Chua. Thien Chua
thuong Bac
va cho Bac lam tho "Tam Linh" nhu vay la hanh phuc nhat roi day.
Bac co thi gio ranh nhieu, Bac lam tho "tam linh" nhieu nhieu cho tu.i tre
doc de
tham thia nghe Bac. Do cung la mot cach de truyen giao do Bac a.]
Tôi xin đính kèm mấy e-mail cô ấy gởi cho tôi để anh biết địa chỉ của cô ấy và ý cô ấy muốn mua các thi tập cũ của tôi và e-mail tôi giới thiệu cô ấy liên lạc với anh.
Ðây chỉ là một trường hợp thôi. Cả chục trường hợp như vậy, từ việc sử dụng cho đài phát thanh Tin lành, cho viện Dưỡng Lão, cho phần thưởng nhân mùa lễ Giáng Sinh, đến... việc dùng để tặng bạn, hay muốn sưu tập riêng cho mình v.v... Những trường hợp này tôi đều giới thiệu đến các cơ quan Tin Lành trên. Sau khi kiểm lại thì... chẳng có “người đặt hàng” nào chịu mua cả. Tại sao vậy tôi không hiểu nổi.
Bắc thang lên hỏi ông TRỜI
Làm thơ, in sách có người nào mua?
Tôi xin ghi thêm một e-mail mới nhận được cách nay vài tuần
(ngày 8 tháng 5/2007):
Thua Bac Tuong Luu,
Bac van khoe khong? Hai chau ... rat cam on bac vi lan truoc
bac chia xe nhung kinh nghiem ve viec in sach. Chung con da hoc hoi
rat nhieu qua loi chia xe cua bac.
Hom nay, chung con muon mua tat ca nhung tap tho ma bac da sang tac
ngoai tru cuon "Anh Sang Tam Linh" (in vao nam 2001) vi con da co cuon
nay roi.
Nho bac gui nhung tap tho den dia chi sau day:
......
......
Xin bac cung cho biet tien sach va cuoc phi la bao nhieu. Chung con se
gui tien tra cho bac.
Cam on bac that nhieu.
Và đây là hồi âm của tôi:
Cám on hai b n dã cĩ lịng v i tho ca ng i Chúa c a tơi.
T Thi T p Tâm Linh d u tiên tr di, tơi dã h a nguy n v i Chúa là tơi dâng ti ng tho c a tơi lên Ngài.
Cho nên sau khi in xong cu n nào thì tơi g i di ngay, t ng các co quan truy n bá Tin Lành d ph bi n.
Nghia là tơi khơng cĩ bán b t c m t cu n tho nào c , nhung các co quan Tin Lành mà tơi g i t ng, h cĩ th bán hay t ng, tùy nghi. Tuy v y, tơi tin r ng r t ít ngu i... mua tho.
……
……
Tơi nghi r ng các cu n tho c a tơi cịn t m d y d t i:
ÁNH SÁNG
660 S. Third St.
El Cajon, CA 92019
Phone: (619) 444-1106
Liên l c: Rev. Dr. PHAN THANH BÌNH
Ngồi ra, tơi cĩ th c hi n m t cu n TÂM LINH THI TUY N g m trên 300 bài.
Sách dày kho ng 450 trang. Nh ng bài trong TLTTuy n tơi l a trong 10 thi t p xu t b n t nam 1998 d n 2005.
In xong, tơi g i t ng tồn b 250 cu n cho Vi n Th n H c:
Vietnamese Theological College
(Union College of California)
14200 Goldenwest St.
Westminster, CA 92683
Phone: (714) 903-2762
Liên l c: Rev. Dr. NGUY N H U CUONG
Hi n nay tơi cịn vài cu n "Tâm Linh Thi T p 11" m i in nam 2006, s g i t ng hai b n.
Sau đó, tôi có thông báo cho Mục Sư Phan Thanh Bình.
Và tôi đang chờ... kết quả.
Ðôi Dòng... Kết (ngày 17/6/2007):
Tôi đang chờ kết quả...
Thì...
Ngày 15/6/2007 tôi nhận được thư của hai bạn trên, trong đó có một bài thơ của Tiểu Minh Ngọc làm tặng tôi nhân ngày lễ Phụ Thân (Father’s Day) kèm theo một tấm check $50.00. Ghi chú trên tấm check: Góp phần cho việc in ấn tập thơ. Tôi xin đón nhận tấm lòng quý mến và hiếm có ấy của hai bạn trẻ. Tạ ơn Chúa đã cho tôi niềm vui đặc biệt này. Song, tôi đã hoàn lại tấm check như tôi đã từng làm... xưa nay. Dưới đây là trích đoạn bức thư tôi gởi một Mục Sư trong dịp Tết Quí Mùi (2003), khi tôi nhận được check của ông, để... như là một... thí dụ:
[Houston, ngày 1 tháng 1 năm Quí Mùi
Thưa Mục Sư,
Hôm nay ngày Tết. Tôi viết thư cho Mục Sư. Trân trọng lắm!
Xưa nay, người nghe tiếng đàn mà biết tâm sự người gảy đàn, được kể là tri kỷ.
Cũng một cách đó, người đọc thơ mà biết tâm sự của người làm thơ, cũng được kể là tri kỷ. Tôi rất cám ơn Mục Sư về điểm này.
Tất cả các thi tập của tôi, trong ÐÔI DÒNG VỚI BẠN THƠ CƠ-ÐỐC, tôi có viết như sau: “Tôi xin kính cẩn dâng tập thơ này cho Chúa. Nguyện Ngài dùng nó theo ý Ngài. A-men”. Vâng, tôi đã dâng cho Chúa nên tôi không có lý do thâu về một chút tiền nào dù có nhiều người có lòng tốt muốn chia sẻ với tôi một phần phí tổn ấn loát. Tôi đã “trung thành” theo ước nguyện trên].
Tôi làm thơ như tôi nói chuyện với Chúa, với bạn thơ, với bạn đọc, với chính mình. Rất thành tâm. Khi thấy có đủ bài là tôi chuẩn bị... việc “trình làng”. Trước khi layout những trang thơ, tôi đã đọc kỹ từng bài, sẵn sàng loại bỏ ngay những bài “không nên có trong thi tập”. Tôi luôn luôn áp dụng cho thơ tôi 2 điều căn bản sau đây:
Vì vậy, thi tập này tôi sẽ gởi bản thảo đến Mục Sư PHAN THANH BÌNH để nhờ Mục Sư xem có bài thơ nào đi... trật điều 1 không; và đến ông NGUYỄN QUANG HUY để nhờ ông kiểm và cho ý kiến tổng quát về toàn bộ cuốn thơ, nên loại bỏ những phần nào, những bài nào không cần thiết.
Khi việc kiểm bản thảo đã xong, tôi sẽ theo đó mà “điều chỉnh” lại, rồi mới layout.
Cũng phải nói thêm là hằng ngày tôi hết lòng cầu nguyện Chúa sử dụng tất cả các bài thơ tôi làm để ca ngợi Chúa. Tôi không ao ước chi về phần tôi cả. Nhận được sự khích lệ chân tình của bạn đọc, tôi mừng. Nhận được sự phê bình nặng nhẹ của bạn đọc, tôi buồn. Ðó là lẽ thường tình thôi. Nhưng ca ngợi Chúa thì tôi vẫn tiếp tục... hát không mệt mỏi. Dẫu khi dòng thơ tôi bị ngưng thì tôi vẫn tiếp tục hát, tiếp tục ca ngợi Chúa vậy. Ngài để nơi miệng tôi một bài hát mới, tức là sự ngợi khen Ðức Chúa Trời chúng tôi (Thi Thiên 40:3). Ca ngợi Chúa là HÁT đấy! Là HÁT một bài HÁT mới đấy! Bài hát này không cần một nốt nhạc nào đâu, nghĩa là ai cũng có thể hát được và hát... hay.
Tôi tin chắc Chúa sẽ ban phước cho bạn và cho... tôi khi chúng ta ca ngợi Chúa.
Tôi xin kính cẩn dâng tập thơ này cho Chúa. Nguyện Ngài dùng nó theo ý Ngài. A-men.
Trân trọng,
Houston, ngày 13 tháng 7 năm 2007
Tường Lưu