TUỔI GIÀ LÀ VẬY


Xin Chúa chớ từ bỏ tôi trong thì già cả;
cũng đừng lìa khỏi tôi khi sức tôi hao mòn.  
(Thi Thiên 71:9)


Tuổi già là vậy, lẽ thường
Không gì lạ lẫm để buồn, để than...

Đêm qua khỏe khoắn, đi nằm
Sáng nay thức dậy, hai chân... kẹt rồi
Đứng lên không nổi, phải ngồi
Lấy dầu thoa bóp một hồi... bớt đau.

Nụ hồng mới nở, đẹp sao!
Cánh sương e ấp, sắc màu... ngất ngây
Cúi gần thưởng thức hương say
Hồn đang mê mẩn, “cụp” ngay lưng... còng.

Khi không gió thổi lạnh lùng
Lấy khăn quấn cổ mấy vòng, chắc ăn
Già rồi tự liệu lấy thân
Vậy mà... tắc tiếng, bần thần, muốn ho.

Chớ vì ngon miệng ăn no
Chớ vì mệt mỏi nằm co tối ngày!
Thưa rằng:  Nói vẫn nói hay
Biết rồi, khổ lắm!  Đã ai thực hành?

Cho nên, thương nhất là mình
Cô liêu, cô quạnh, cô... tình, cô đơn
Tuổi già là vậy, lẽ thường
Không gì lạ lẫm để buồn, để than!

Mai này bỏ cái trần gian
Rũ xong cái nợ cái thân... về già!

  Tường Lưu