TỪ ĐÂY, ĐẤT KHÁCH...


Ví thử họ đã tưởng đến nơi quê hương mà mình
từ đó đi ra, thì cũng có ngày trở lại, nhưng họ
ham mến một quê hương tốt hơn, tức là quê
hương ở trên trời; nên Đức Chúa Trời không
hổ thẹn mà xưng mình là Đức Chúa Trời của
họ, vì Ngài đã sắm sẵn cho họ một thành.  
(Hê-bơ-rơ 11:15-16)


Tháng Tư năm ấy, miền Nam (1975)
Nhớ ngày rã ngũ tan hàng... thảm thương
Tâm tư bối rối trăm đường
Trẻ già ngao ngán, nỗi buồn sâu xa
Người đi, kẻ ở lại nhà
Hận thù xóa bỏ, sao ra sự này:
Người thân đứt ruột chia tay
Anh, tù cải tạo; em, ngày héo hon!

Biển xa, tiếng vọng vào hồn
Núi rừng biên giới, bồn chồn bước chân
Ra đi may rủi cũng đành
Còn hơn sống cảnh chết dần... ngày đêm.
Khổ đau chất ngất trong tim
Người đi mang nặng ưu phiền khôn nguôi
Ngước lên nhìn đám mây trôi
Thân mình dạt tới phương trời nào đây!

Tôi đi... nước mắt dâng đầy
Trăm điều sầu não đắng cay tận cùng
Công ơn cha mẹ muôn trùng
Nay con lỗi đạo!  Cam lòng thế sao?
Lặng thinh cho lệ tuôn trào
Cho lòng nức nở, niềm đau vô bờ
Con thuyền bé nhỏ, nhấp nhô
Mênh mông biển cả, sóng to... hãi hùng!

Chúa thương che chở lạ lùng
Lênh đênh đến mấy, cuối cùng... bình an!
Từ đây, quê mẹ xa xăm
Từ đây, đất khách gian nan đón chờ.
Ngổn ngang trăm mối âu lo
Chúa ơi, con rất bơ vơ trên đời!
Nơi này xứ lạ, quê người
Con cầu xin Chúa đừng rời bỏ con!

Tha hương ngày tháng mỏi mòn
Biết bao chìm nổi, con còn hôm nay
Lòng Thành Tín Chúa lớn thay!
Lúc nào Chúa cũng nắm tay đi cùng
Ôi, ơn lành Chúa vô song
Con là gì, Chúa bằng lòng đoái thương?
Tuổi già, tóc bạc phong sương
Con mơ ước... một quê hương trên trời.
Con vui bên Chúa đời đời!

  Tường Lưu