TINH THẦN... XUỐNG
Nhưng tại lòng buồn bã trí bèn bị nao sờn.
(Châm Ngôn 15:13)
Thế thì, ta thấy chẳng chi tốt cho loài người hơn
là vui vẻ trong công việc mình. (Truyền Đạo
3:22)
Tinh thần... xuống, chắc không ai thoát khỏi
Khi có điều trái ý đến với mình
Dù đang vui, đang bình thản, hồn nhiên
Điều trái ý xảy ra... làm “cụt” hứng!
Hơn một lần, tôi hết mình, cố gắng
Mong hoàn thành kết quả tốt mới vui
Không hiểu sao? Có thể tại... số “xui” (?)
Chờ kết quả, kết quả ra... thê thảm!
Thế là buồn! Nếu sếp cười thông cảm
Cho vài lời an ủi cũng nhẹ lòng
Nhưng, khổ thay, sếp khiển trách, cằn nhằn
Hễ gặp mặt, là nghe lời... khó chịu.
Không dám cãi, vì lý do mình yếu
Đêm vắt tay lên trán, nghĩ... lôi thôi
Đêm thật dài, đêm khó ngủ, buồn đời
Làm sao giữ tinh thần cho khỏi xuống?
Tinh thần xuống thì nhìn đời màu... xám
Tiếng cười vui thiên hạ có, mình không!
Thức ăn ngon, nay miệng đắng, hết ham
Nhạc hay mấy, giờ đây... vô duyên lạ!
Thế có phải tự mình gây ra cả (?)
Tự mình gây hậu quả... tệ dường nào!
Việc mình làm, lỡ hư hỏng, chẳng sao!
Rũ, rũ sạch, bắt tay làm việc tiếp!
***
Chúa không muốn tinh thần ta xuống thấp
Ngài cho ta tinh thần mới, vươn lên
Thất bại này, thất bại khác... liên miên
Vẫn vui vẻ hăng say trong công việc.
Tường Lưu