TÌM THEO SỰ NÊN THÁNH


Hãy cầu sự bình an với mọi người, cùng tìm
theo sự nên thánh, vì nếu không nên thánh thì
chẳng ai được thấy Đức Chúa Trời.  (Hê-bơ-rơ
12:14)


Thành thật với chính mình, tôi thấy rõ
Tôi xưa nay vốn “ông chủ” của tôi
Khi lòng tôi lên tiếng nói, đủ rồi
Tôi cứ thế, gì... hạ hồi phân giải!

Tính tôi nóng!  Càng già càng nóng “giỏi”
Dẫu biết rằng càng nóng thì càng ngu
Ngu thì ngu!  Làm một cái... “đã nư”
Đến cuối cùng nhận thấy mình ngu thật!

Tôi cố chấp!  Tôi cho tôi là nhất
Ai phạm vào sai sót, tôi nhớ lâu
Người khác quên!  Liệu tôi dễ quên sao?
Tôi không thể... đi một đường... nhân nhượng!

Tôi khó tính!  Nhận xét này... không đúng
Tôi kể tôi... một người khá hiền lành
Ai đua tranh, mặc sức cứ đua tranh
Đừng dại dột đụng đến tôi... thì biết!

Tôi kiêu ngạo!  Để làm gì cho mệt!
Nếu hơn người mới có thể tự cao
Tôi khiêm nhường, lời lẽ rất... ngọt ngào
Đừng lầm tưởng là tôi thua, tôi kém!

Tôi cười tôi biết bao nhiêu là chuyện
Đã già rồi... mà tính nết chưa già
Dĩ nhiên cười vì “nó” chẳng xảy ra
Chứ lỡ chuyện thì... tiêu tùng sự nghiệp!

    ***
Thành thật với chính mình khi tự xét
Tin kính gì!  Tôi ngao ngán cho tôi
Muốn cuộc đời được thấy Đức Chúa Trời
Phải nên thánh, tìm theo sự nên thánh!

  Tường Lưu