THỎA LÒNG
Vì chúng ta ra đời chẳng hề đem gì theo, chúng
ta qua đời cũng chẳng đem gì đi được. Như vậy,
miễn là đủ ăn đủ mặc thì phải thỏa lòng. (I
Ti-mô-thê 6:7-8)
Hỡi Đức Chúa Trời tôi, tôi lấy làm vui mừng
làm theo ý muốn Chúa. (Thi Thiên 40:8)
Vậy những kẻ chịu khổ theo ý muốn Đức
Chúa Trời, hãy cứ làm lành mà phó linh hồn
mình cho Đấng Tạo Hóa thành tín. (I Phi-e-rơ
4:19)
Những năm Cộng Sản chiếm miền Nam
Đủ ăn, đủ mặc thỏa lòng không?
Đủ ăn đã đủ điều cay đắng
Còn mặc thế nào, kể cũng xong.
Nếu phải đi đâu, khoác áo vào
Áo vá đủ màu cũng chẳng sao
Thiên hạ như ta, thông cảm được
Ráng lo cho bụng... bớt cồn cào!
Nhưng ăn, nhưng mặc đủ cho cam!
Lại thêm thấp thỏm lũ công an
Đêm nghe gõ cửa mà... gai ốc
Tiếng con trẻ khóc, tiếng kêu van!
Lâu nay sinh sống ở xứ người
Bảo vui, xin thú thật, không vui!
Dẫu rằng cơm áo không hề thiếu
Thỏa lòng vẫn đâu đó xa vời...
Trong đời trăm thứ việc lo âu
Cả trăm thứ việc, việc tầm phào
Tâm đã bất an, luôn khuấy động
Liệu mong có được thỏa lòng sao?
***
Thỏa lòng không phải ở đâu xa
Thỏa lòng xuất phát tự trong ta
Mọi sự mọi điều do ý Chúa
Thỏa lòng ta hát: Ha-lê-lu-gia!
Tường Lưu