THÀNH... DÕNG SĨ


Người chậm nóng giận thắng hơn người dõng
sĩ.  (Châm Ngôn 16:32)


Chậm nóng giận thắng hơn người dõng sĩ
Tôi yếu xìu chẳng sao thắng nổi ai
Trên đường đời cứ thua thiệt dài dài
Không phải dễ cho tôi... kiềm nóng giận.

Theo kinh nghiệm, nếu tôi dằn lòng nhịn
Thì vấn đề có thể tốt cho người
Nhưng vấn đề trở thành xấu cho tôi
Tôi thua thiệt dài dài là vì thế.

Tôi khai triển vấn đề cho ra nhẽ
Lấn lướt tôi, đâu có được với tôi
Dù chuyện gì, rõ phải trái thì thôi
Tôi có lỗi, tôi sẵn sàng nhận lỗi.

Người có lỗi, người lại không nhận lỗi
Là đổ dầu vào lửa!  Người hiểu cho!
Tôi yếu xìu, khi đã nổ, nổ to!
Chậm nóng giận, không nghĩa là không giận!

Chậm nóng giận, chín phần mười... nguôi giận
Một phần mười... chuyện sẽ nặng trầm kha!
Cả hai người đã không thể dung hòa
Rất có thể cả hai thành... dõng sĩ!

    ***
Hơn thua nhau làm chi cho mệt trí
Hãy nghe tôi, mời “đối thủ” đi ăn
Nhà hàng này đặc biệt, tôi đãi anh
Chuyện giải quyết... nhẹ nhàng và... ngon
miệng!

  Tường Lưu