TA CŨNG CHẲNG QUÊN NGƯƠI


Si-ôn từng nói rằng:  Đức Giê-hô-va đã lìa
bỏ ta;  Chúa đã quên ta.  Đờn bà há dễ
quên con mình cho bú, không thương đến con trai
ruột mình sao?  Dầu đờn bà quên con mình, ta
cũng chẳng quên ngươi.  (Ê-sai 49:14-15)


Đời người nhiều nỗi truân chuyên
Tưởng rằng Chúa đã bỏ quên mình rồi
Bao lần, khốn khổ với đời
Bao lần, Chúa ngự trên trời... rất cao.
Tiếng kêu tan loãng đi đâu
Một mình mang nặng mối sầu, cô đơn!
Nhờ người!  Đừng nhé, sẽ buồn!
Ai tri âm nhỉ, cảm thông cùng mình?
Khi vui, có bạn thân tình
Khi buồn, bạn cũng thình lình quay lưng.
Đó là kinh nghiệm rất thường
Chính mình, mình cũng đã từng... như ai!

      ***
Một mình với Chúa mỗi ngày
Dâng lên những nỗi sầu cay trong lòng
Thiết tha, trông đợi, chờ mong
“Tin” đi, nhưng mãi vẫn không “tin” về
Lòng buồn rười rượi, tái tê
Chúa ơi, liệu Chúa có nghe con cầu?
Con cầu, cầu đã bấy lâu
Chúa không đáp lại!  Lẽ nào Chúa quên!

      ***
Dễ gì thấy một mẹ hiền
Nghe con mình khóc mà yên cho đành!
Mẹ quên con dẫu có lần
Nhưng Ta, mãi mãi vẫn hằng nhớ ngươi!

  Tường Lưu