SẦU MUỘN


Về phần tôi, chết còn hơn sống!  (Giô-na 4:8)
Hỡi Đức Chúa Trời, tôi sẽ hát xướng cho
Chúa một bài ca mới.  (Thi Thiên 144:9)
Nầy là ngày Đức Giê-hô-va làm nên, chúng
tôi sẽ mừng rỡ và vui vẻ trong ngày ấy.  (Thi
Thiên 118:24)


Đêm sầu muộn, giấc ngủ chìm... mệt mỏi
Màn tối buông trên cảnh vật thê lương
Tiếng côn trùng rền rĩ những đau thương
Ơ!  Cuộc sống phải chăng là sầu muộn?

Sao thế nhỉ?  Sao vị đời... mật đắng?
Nhìn xung quanh thấy toàn chuyện nghịch lòng
Tiếng Giô-na còn văng vẳng ngàn năm:
Về phần tôi, chết vẫn còn hơn sống!

Buồn, buồn đến với người không sao cản
Ước mộng nào cũng mây khói mong manh
Giấc mơ êm trên gối, giấc mơ lành
Sao hiếm quá!  Ngoài đêm dài sầu muộn!

Tôi đã thấy những cụ già ngao ngán
Nhìn đời trôi theo ngày tháng phai tàn
Hy vọng gì khi sức đã mỏi mòn!
Mong nhắm mắt nhẹ nhàng vào lòng đất.

Tôi cũng vậy, nhiều khi đời chật vật
Cúi đầu đi, vai nặng khối u sầu
Giữa ban trưa mà như giữa đêm thâu
Chân bước nản trên đường đời sầu muộn.

    ***
Chúa không muốn ta sống trong thất vọng
Ngài muốn ta có sức mạnh chim ưng
Bay thật cao, vượt mây gió mấy từng
Và làm chủ cõi không gian vô tận.

Xua đi hết bóng đêm đem buồn thảm
Đón vào lòng nguồn ánh sáng thượng thiên
Ngày hôm nay, ngày của Chúa làm nên
Hãy chổi dậy, hát một bài ca mới.

  Tường Lưu