QUỞ TRÁCH TỎ TƯỜNG


Một lời quở trách tỏ tường hơn là thương yêu
giấu kín.  (Châm Ngôn 27:5)
Lời quở trách thấm sâu vào người khôn
ngoan, hơn là trăm roi đánh vào kẻ ngu muội.  
(Châm Ngôn 17:10)


Một lời quở trách tỏ tường
Là tôi chạy gấp, một đường chuồn êm.
Dại chi, được tiếng là “hiền”
Mà đi quở trách?  Có điên mới làm!
Lời khen, “quân tử” cũng ham!
Lời chê, “quân tử” cũng còn biết cay!
Như tôi, “tục tử” xưa nay
Ai chê nửa tiếng, ra tay... thẳng thừng.
Nên chi quở trách tỏ tường
Thì người quở trách lãnh đòn, đáng thôi!

Nhưng yêu thì khác, với tôi
Yêu là nói rõ một lời rằng yêu.
Chứ yêu giấu kín bao nhiêu
Thì càng yêu lắm, càng nhiều khổ đau.
Có người từng đã thầm cầu
Cho mình “dạn dĩ” nói câu yêu người.
Ơ hay!  Gì phải lôi thôi?
Yêu là đặc tính của Trời ban cho.
Trừ phi, yêu kiểu tự do
Yêu xong là bỏ, co giò biến luôn.

Vâng, tôi bàn chuyện bình thường
Rằng yêu thì nói, rằng đừng quở ai.
Đó là từng trải hằng ngày
Đó là kinh nghiệm đời này, thế gian!
Nhưng người thuộc Chúa, khôn ngoan
Thấy cần quở trách không làm ngơ đi
Dù lời quở trách khó nghe
Nếu vì xây dựng, nếu vì yêu thương
Thì lời quở trách tỏ tường
Là điều bổ ích linh hồn... người nghe.

  Tường Lưu