ƠN TRỜI, ƠN ĐỜI
Vả, tôi biết điều lành chẳng ở trong tôi đâu,
nghĩa là trong xác thịt tôi... (Rô-ma 7:18)
Vì tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự
ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời
đời trong Đức Chúa Jêsus-Christ, Chúa chúng
ta. (Rô-ma 6:23)
Tôi biết tôi trước đây người tội lỗi
Không điều chi dù xấu chẳng hề làm
Nếu không làm, trong ý tưởng vẫn ham
Vì thiên hạ như tôi (?), ta thế cả!
Người đạo đức cho rằng tôi... sa ngã
Sa ngã ư? Người đạo đức chê sao?
Thật lòng mình tự hỏi, thấy thế nào?
Miệng chê người nhưng lòng mình... rất muốn!
Tội, tội hết, đừng giả hình “hèn” lắm!
Trái Ê-va ai dám nói không ngon?
Tôi đã ăn, tôi đã chịu chiều lòng
Hưởng mùi vị của đời, ngon chi lạ!
Kinh Thánh dạy: Tiền công tôi được trả
Từ thế gian là sự chết đời đời
Nhưng ơn ban từ nơi Đức Chúa Trời
Là sự sống miên trường trong hạnh phúc.
Suy xét kỹ, sống một đời trần tục
Vui bao lâu mà khổ sẽ bao lâu?
Đời trăm năm thoáng chốc đã qua mau
Sẽ còn lại những gì cho ta nhỉ?
Ta vào đời không tiếng cười hoan hỉ
Ta lìa đời không thanh thản bình an
Là lẽ thường trong toàn cõi thế gian
Nếu chưa nhận Ơn Trời ban vô lượng.
Ơn vô lượng, Ơn Trời sao không hưởng?
Tôi hỏi tôi, tôi so sánh ơn đời
Tôi nghiệm rằng, nước mắt nhỏ không thôi
Là kết quả ơn đời về... tội lỗi.
Nhưng Ơn Trời, Ơn Trời làm tươi mới
Cho tấm lòng khô héo, cánh hoa tàn
Cho tấm lòng, khối sầu hận không tan
Tươi mới hết, Ơn Trời thay đổi hết!
Tôi bi lụy, trước tôi từng mỏi mệt
Nhờ Ơn Trời, gánh nặng ấy Chúa mang
Cám ơn Ngài, dù muôn nỗi khó khăn
Trong hạnh phúc miên trường, tôi vững bước!
Tường Lưu
9 Oct. 2005